Monday, December 31, 2012

Tiến sĩ Ambedkar và Đạo Phật


Thế giới Phật Giáo hướng mắt nhìn về Ấn Độ với sự trông chờ sự hồi sinh của Phật Giáo ngay chính mảnh đất đã sinh ra Phật Giáo hơn 25 thế kỷ trước. Vào thế kỷ 20, Phật Giáo được phát triển mạnh mẽ trên hầu hết các nước trên thế giới, nhưng tại quê hương của nó, Đạo Phật là sự mờ nhạt của quá khứ sáng chói nào đó. Người Ấn Độ không còn được biết đến Đức Phật và đạo Phật như thế nào. Họ chỉ biết là Đức Phật (Lord Buddha) là hiện thân của thần Vishnu trong đạo Hindu như huyền thoại như sự tuyên truyền của các giáo sĩ Hindu mà thôi, đồng nghĩa với việc Đức Phật là một vị thần của Bà La Môn giáo. Len lỏi ở đâu đó xa xôi hẻo lánh, Phật Giáo vẫn còn phảng phất hình bóng mờ nhạt nào đó.
Với sự hồi sinh mạnh mẽ, Đạo Phật ở Ấn Độ đã trở mình thức dậy như một chú sư tử rống lên sau một  giấc ngủ dài. Tiến sĩ Ambedkar, một danh hiệu được giới Phật tử biết đến như là một sự hiện thân của một vị Bồ Tát, ngài đã dóng lên tiếng chuông chánh pháp và khởi nguồn cho sự hồi sinh của Đạo Phật ở Ấn Độ. Những đóng góp của ngài cho Phật Giáo Ấn Độ là vô cùng vĩ đại nhất từ thời vua Ashoka. Cho nên, Ambedkar được xem là Ashoka hiện đại[1].
Tiến sĩ Ambekar là một người đã khởi xướng việc phục hưng Phật Giáo Ấn Độ ở thập niên 30-60 của thế kỷ 20. Ngài đã đem Phật Giáo trở về Ấn Độ sau một thời gian dài Phật Giáo vắng bóng trong xã hội Ấn Độ từ thế kỷ 12 vì sự triệt hạ của Đạo Hồi. Ngài là luật sư, lãnh đạo chính trị, hoạt động Phật Giáo, triết gia, nhà tư tưởng, nhân chủng học, sử gia, nhà hùng biện, nhà văn, kinh tế gia, học giả, nhà phục hưng Phật Giáo Ấn Độ,… Câu nói thời danh của Ngài: “Con người nên luôn nuôi dưỡng hoài bão đóng góp gì đó cho cuộc đời. Họ sẽ vượt lên như những gì họ phấn đấu”[2]. Ngài được giới Phật Giáo Ấn Độ tôn trọng và thờ phụng như là một Bồ Tát mặc dù chưa bao giờ Ngài nghĩ đến điều đó.
Ngài tên là Bhimrao Ramji Ambedkar (14/04/1891 - 06/12/1956), viết tắt là B. R. Ambebkar. Ngài sinh ra trong gia đình theo truyền thống Đạo Hindu (Bà La Môn cách tân), thuộc giai cấp thấp. Ngài sinh tại làng Mhow, tỉnh Central Province, Ấn Anh (nay là bang Madhya Pradesh).
Cảm nhận được sự khổ đau của sự đối xử phân biệt giai cấp gắt rao của xã hội Ấn Độ, Ngài dùng cả cuộc đời mình để chống lại và chuyển hoá sự phân biệt đối xử đó. Bản thân Ngài sinh ra trong gia đình thuộc giai cấp cùng đinh, đó là giai cấp Dalit, một giai cấp thấp. Mặc dù, thời Đức Phật tại thế, Ngài đã không mệt mỏi để truyền bá tư tưởng “Không có giai cấp trong nước mắt cùng mặn, trong máu cùng đỏ”, nhưng sự phân biệt giai cấp mà đạo Bà La Môn đặt ra vẫn còn rõ nét trong trái tim của người Ấn Độ. Chế độ giai cấp của đạo Hindu vẫn còn khắt khe, bốn giai cấp vẫn còn hiện diện với nguyên đặc tính phân biệt trong đối xử xã hội. Theo chủ thuyết Chaturvarnya đã phân ra bốn giai cấp như: Brahmin (Brahmaṇa, giáo sĩ), Kshatriya (Khattiya, vua chúa), Vaishya (Vessa, thương gia), và Shudra (Sudda, người hầu, nô lệ)[3]. Còn có một lớp người ngoài và dưới bốn giai cấp, đó là Dalit, là tiện dân, nô lệ, không được chạm đến vì sự dơ bẩn của họ (untouchable). Dalits bao gồm những người như công nhân da, người quét đường, thợ thuộc da, người đánh giày, người lao động nông nghiệp, vận động viên thể dục, người đánh trống, nhạc sĩ dân gian và những người thủ công mỹ nghệ trên đường phố,…
Chính sự phân biệt đó làm niềm vui cho những giai cấp trên và là sự khổ đau truyền miên của những giai cấp thấp. Những quyền lợi cơ bản về mặt xã hội như: giáo dục, giao thông, lễ bái, nước,… bị hạn chế tối đa. Họ, giai cấp thấp, bị khinh rẻ và đối xử bất công, số phận của họ dính liền với sự nghèo cùng, đói khát, dơ bẩn, bịnh tật truyền miên từ mấy chục ngàn thế hệ. Chính việc không được hưởng sự giáo dục nên họ không thể phát triển tri thức, đó là lý do mà muôn đời họ không thể đạt được sự hiểu biết căn bản của xã hội, nên họ mãi là người ngu dốt. Họ chỉ biết sử dụng sự hoạt động của chân tay mà nuôi bản thân và gia đình, nên họ mãi là người nô lệ cho giai cấp trên từ nhiều ngàn đời với biết bao thế hệ. 
Chứng kiến và cảm nhận sự đối xử bất công và bị tước đi những quyền lợi dân chủ và dân sự đó, chính bản thân ngài cũng nằm trong hoàn cảnh đó. Bản thân là đại học giả, ngài đọc nhiều sách vở nên biết được khi xưa Đức Phật đã từng bác bỏ giai cấp rồi. Vì thế, ngài áp dụng tinh thần của Phật Giáo vào việc kêu gọi cách mạng giai cấp và làm sống dậy Phật Giáo Ấn Độ đã ngủ yên khá lâu.  Từ tinh thần này, ngài đã làm sống dậy Phật Giáo Ấn Độ và thổi vào xã hội Ấn Độ luồng gió mát an lành của Phật Giáo.
Bắt đầu năm 1907, Ambedkar đã vượt qua kỳ thi tuyển của Đại Học Bombai (nay là Mumbai) và trở thành sinh viên tiện dân đầu tiên bước vào cấp Đại Học. Sự thành công này đã kích động Ngài trình bày về tiểu sử của Đức Phật trong một buổi lễ cộng đồng. Đây là sự khởi đầu tiếp cận Phật Giáo của Ngài.
Năm 1913, Ambedkar nhận được học bổng du học tại Khoa Chính Trị Học, Đại học Columbia, New York, Hoa Kỳ. Ngài đã hoàn thành và được trao bằng Tiến sĩ tại đại học này. Ngài là người giai cấp thấp đầu tiên được nhận học bổng du học. Chỉ một năm sau khi nhận học vị tiến sĩ, Ambedkar trở thành giáo sư của trường Cao Đẳng Kinh Tế Thương Mại Sydenham, Bombai (1918).
Năm 1919, như một học giả hàng đầu Ấn Độ, Ambedkar đã được mời để làm chứng trước Uỷ Ban Chuẩn Bị Luật Pháp cho Chính phủ Ấn Độ trong thời gian đòi quyền độc lập từ sự cai trị của Anh Quốc. Tại buổi điều trần này, Ambedkar lập luận cho việc bầu cử dành cho giai cấp Dalit và cộng đồng tôn giáo khác.
Năm 1920-1923, Ngài sang London và hoàn tất luận án tiến sĩ thứ 2 tại đây.
Ngày 15/08/1947, Chính phủ Ấn Độ độc lập đã mời Ambedkar làm bộ trưởng Tư Pháp đầu tiên và Ngài đã chấp nhận.
Ngày 29/08/1947, Ambedkar được bổ nhiệm làm Chủ tịch Uỷ Ban Soạn Thảo Hiến Pháp. Lúc này, Ấn Độ mới được độc lập. Với cương vị này, ngài đã sử dụng cách nghị sự và biểu quyết trong tăng đoàn thời Phật Giáo Nguyên Thuỷ đưa vào sinh hoạt Quốc Hội.
Ngài đã đưa vào trong việc soạn thảo hiến pháp những quyền tự do dân sự với công dân bao gồm quyền tự do tôn giáo, bãi bỏ phân biệt đối xử giai cấp, quyền bình đẳng cho phụ nữ,... Hiến pháp này đã được quốc hội lập hiến thông qua ngày 26/11/1949.                          
Lúc biên soạn bộ luật Hindu Code Bill, ngài đã trình bày trước quốc hội rằng: Đức Phật đã tuyên bố về sự công bằng và Đức Phật là người mạnh mẽ chống lại chế độ giai cấp[4]. Ngài muốn đưa sự bình đẳng xã hội vào bộ luật này. Tuy nhiên, bộ luật này đã không được thông qua theo như ý nguyện của ngài. Đó cũng là lý do mà ngài không muốn tiếp tục làm việc trong chính phủ của thủ tướng Nehru (thủ tướng đầu tiên của Ấn Độ độc lập). Dù không còn là thành viên, nhưng ngài vẫn có sự ảnh hưởng lớn đến những quyết định của chính phủ.
Với mong muốn hiểu sâu về những gì Đức Phật đã thuyết giảng, cuối thập niên 40 Ambedkar học thông thạo tiếng Pali để tìm hiểu Phật Giáo thông qua kinh tạng Nikaya[5].
Phát biểu về định hướng cuộc đời mình, ngài nói: “Tôi sinh ra trong Hindu nhưng không chết trong Hindu”. Ngài đã tạo ra phong trào cải đạo vĩ đại từ Hindu sang Phật Giáo. Từ năm 1930 đến khi qua đời, ngài đã diễn ra rất nhiều cuộc cải đạo với qui mô lớn khoảng vài chục ngàn người tham gia mỗi lần.
Trong những năm 1950, Ambedkar đã đến Tích Lan để tham dự hội nghị Phật Giáo Thế Giới. Tại đây Ngài đã kêu gọi giai cấp thấp bản xứ nên cải đạo sang Phật Giáo.
Trong bài viết của mình là "Đức Phật và tương lai của Tôn giáo của Ngài" xuất bản năm 1950 trong tạp chí Society Mahabodhi, Ambedkar đã tóm tắt quan điểm của ông về tôn giáo và Phật Giáo theo cách thức sau đây:
1. Xã hội phải có trừng phạt pháp luật hoặc trừng phạt của đạo đức để giữ nó lại với nhau. Nếu không có như vậy, xã hội tất bị xé ra manh mún.
2. Tôn giáo tồn tại với sự kết hợp của lý trí. Đó là tên khác của khoa học.
3.  Thật là thiếu xót nếu tôn giáo đề cập đến đạo đức cơ bản, nhưng đạo đức cơ bản phải thừa nhận những điều cơ bản của tự do, bình đẳng và tình thân.
4. Tôn giáo không phải là thánh hóa hoặc thực hiện một đức tính thoát nghèo. [6]
Năm 1954, Ambedkar đã 2 lần đến Miến Điện dự Hội Nghị Tình Đoàn Kết Phật Tử Thế giới Rangoon.
Năm 1955, Ambedkar thành lập Hiệp Hội Phật Giáo Ấn Độ (Bharatiya Bauddha Mahasabha). Ngài đã dựng một tượng Phật trong ngôi đền ở đại lộ Dehru, gần thành phố Pune [7] (Poona).
Năm 1956, tháng Năm, một cuộc nói chuyện của Ambedkar có tiêu đề "Tại sao tôi thích Phật Giáo và làm thế nào mang lại hữu ích cho thế giới trong hoàn cảnh hiện tại" đã được phát sóng từ British Broadcasting Corporation, London. Trong buổi nói chuyện Ambedkar nói: “Tôi thích Phật Giáo bởi vì Phật Giáo có ba nguyên tắc kết hợp, mà không có tôn giáo nào khác có được. Đạo Phật dạy Prajna (Trí Tuệ: sự hiểu biết để giải trừ mê tín và chủ nghĩa siêu tự nhiên), Karuna (từ bi), và Samata (bình đẳng). Đây là những gì mà con người mong muốn để có được cuộc sống đẹp và hạnh phúc. Ngay cả Thượng Đế cũng không có thể làm gì được cho con nguơì”. [8]
“Tôn giáo của Đức Phật là đạo đức. Phật Giáo bao trùm lấy đạo đức. Phật Giáo không có nghĩa gì nếu không có đạo đức. Chắc chắn rằng Phật Giáo không tôn thờ Thượng Đế. Thượng Đế ngự trị trong đạo đức. Những đạo đức gì Thượng Đế để vào trong các tôn giáo khác là Phật Giáo”[9]. Ngay nhận định này, ngài đã đặt Phật Giáo vào một vị trí như là yếu tố cốt lõi của các tôn giáo khác, đó là đạo đức tôn giáo. Phật Giáo không có Thượng Đế quyền uy sáng tạo, hoạch định và lèo láy số phận của con người. Phật Giáo là đạo đức.
Ngày 14/10/1956,  tại Nagpur, Ambedkar đã tổ chức buổi lễ Quy y Tam Bảo cho Ngài và 380.000 người[10]. Tại buổi lễ Ngài đã phát nguyện 22 điều thệ nguyện của Ngài, trong đó có: Con không tin vào sự hiện thân của Thượng Đế, con không tin Đức Phật là hiện thân của Thần Vishnu vì đó là sự tuyên truyền không đúng, con không vi phạm những nguyên tắc và lời dạy của Đức Phật, con không cho phép thực hiện bất cứ nghi lễ của những người Bà La Môn, con tin vào sự bình đẳng của con người, con nổ lực để thiếp lập sự bình đằng, con thực hành Bát Chánh Đạo của Đức Phật, con thực hành 10 Ba La Mật được truyền dạy từ Đức Phật, con long trọng tuyên bố từ đây con hướng cuộc đời con theo giới luật của Đức Phât và giáo pháp của Ngài,… [11]. Những điều này thể hiện niềm tin vững chắc vào Phật Pháp và cũng thể hiện sự quyết tâm hành trì một cách mạnh mẽ. Đây cũng thể hiện sự sáng tạo và cải cách trong lễ quy y của đạo Phật.
Để có được ngày này, đó là một sự chuẩn bị rất kỷ lưỡng và chu đáo. Hàng ngàn người theo lời kêu gọi của Ngài mà từ khắp nơi trở về Nagpur từ nhiều ngày trước. Họ tổ chức diễu hành, múa hát để tỏ sự mừng vui như được sinh lại lần nữa. Họ sáng tác ra bài hát dành cho ngày này và đồng ca với nhau bất tận ngày và đêm. Nhiều biểu ngữ được dương lên và treo khắp các đường phố thành phố Nagpur như: “Đức Phật chiến thắng. Cha hiền Ambebkar chiến thắng”, “Cuộc sống mới đã bắt đầu”, “Cha lành kêu gọi mọi người hãy trở về với Đạo Phật”,…[12]
Ngày hôm sau (15/10/1956), những người đến thành phố Nagpur quá trể, không tham dự được lễ Quy Y hôm trước, con số này quá lớn, đến 100.000 người già trẻ[13]. Ngài Ambedkar phải tổ chức thêm một lễ Quy Y Tam Bảo nữa cho họ và cầu thỉnh chư Tăng truyền Tam Quy Ngũ Giới cho những người này. Như vậy, tổng cộng là 460.000 người đã phát nguyện trở thành Phật tử trong thời gian này.
Sau ngày Quy Y, ngài Ambedkar sang Kathmandu tham dự Hội nghị Phật Giáo Thế giới, tại Nepal. Tại đây ngài đã thuyết trình chủ đề “Đức Phật và Karl Marx”.
Như lời đã hứa (năm 1951) là viết một quyển sách diễn giải về Phật Pháp một cách dễ hiểu cho đại đa số quần chúng, lúc cuối đời ngài đã làm việc cực lực để hoàn thành quyển sách đó. Tác phẩm đó có tên là Đức Phật và Giáo Pháp của Ngài (Buddha and His Dhamma). Ngài hoàn thành quyển sách ấy trong đêm 5/12. Người ta phát hiện ra ngài đã qua đời sáng ngày 6/12/1956 tại tư gia ở New Delhi (thủ đô Ấn Độ), hưởng thọ 64 tuổi[14]. Tác phẩm này được xuất bản vào kỷ niệm 2500 năm ngày Phật nhập Niết Bàn (Mahaparinirvana) năm 1957 [15].
Sau khi qua đời, ngài được chính phủ Ấn Độ dành sự thương tiếc và ghi nhớ công lao của Ngài như: Một đài tưởng niệm được thành lập trong nhà của mình tại Delhi, 26 Alipur Road.
Ngài được truy tặng danh dự cao nhất của Ấn Độ dân sự, các Ratna Bharat năm 1990. Nhiều tổ chức công cộng được đặt tên để vinh danh Ngài, như Đại Học Mở Tiến Sĩ Babasaheb Ambedkar ở Hyderabad, Đai Học Tiến sĩ B. R Ambedkar ở Andhra Pradesh, Đại Học B. R Ambedkar ở Bihar , Viện Công Nghệ Quốc Gia Muzaffarpur Dr.B.R Ambedkar ở Jalandhar, sân bay quốc tế Tiến Sĩ Babasaheb Ambedkar ở Nagpur. Một bức chân dung chính thức của Ambedkar lớn được trưng bày trong tòa nhà Quốc hội Ấn Độ. Ngày kỷ niệm ngày sinh của Ngài (ngày 14 tháng tư) và cái chết (06 tháng 12) và ngày Quy Y Tam Bảo (14 tháng 10), ít nhất là nửa triệu người tụ tập để tỏ lòng kính trọng với người ở đài tưởng niệm của Ngài ở Mumbai.  Đặc biệt ngày sinh nhật của Ngài được chính phủ Ấn Độ công nhận là ngày Quốc Lễ được biết đến như Ambedkar Jayanti hoặc Bhim Jayantivà toàn quốc được nghỉ lễ.
Ngài đi các nơi và diễn thuyết và kêu gọi bãi bỏ giai cấp và truyền bá Phật Giáo. Theo đó mà nhiều cuộc Quy y Tam Bảo quy mô lớn với ý nghĩa cải đạo từ Hindu sang Phật Giáo, với số lượng vài chục ngàn người mỗi lần được tổ chức trong nhiều nơi ở Ấn Độ thuở bấy giờ.
Bằng những hoạt động không mệt mỏi, ngài đã kêu gọi tiện dân Ấn Độ cải đạo sang Phật Giáo. Tính đến khi ngài qua đời, ¾ triệu người đã trở thành Phật tử, (tức là 750.000 người) và hàng tháng có hàng trăm, hàng ngàn người đã quy y[16]. Tính đến năm 1961, số Phật tử là 3,250,227 người[17]. hơn ¾ trong số đó sinh sống tại bang Maharashtra.
Từ sự khơi nguồn của Ngài, Phật Giáo Ấn Độ đã và đang từng bước trở mình và phát triển mạnh mẽ. Từng dòng người áo trắng (trang phục Phật tử ở đây) trong những lễ hội rất thân thương gợi nhớ về một thuở xa xôi nào đó trong quá khứ, những hình nầy từng quen thuộc trên mảnh đất đầy tâm linh này. Công đức đối với Phật Giáo của Ngài Ambedkar là vô hạn, Ngài được tôn thờ như một Bồ Tát vĩ đại. Ngài là danh nhân của thời đại, là đại hộ pháp, là Ashoka của thời nay. Phật tử Ambedkar sẽ bất tử trong lòng mọi người.
By Lệ Ngôn.
-o0o-

Chú thích:
[1] Sangharakshita, Ambebkar and Buddhism, Windhorse Publications, 1986, page 13.
[2] Ambedkar’s citation from Dr. Ambedkar: Life and Mission, trang 234.
[3] Sangharakshita, Ambebkar and Buddhism, Windhorse Publications, 1986, page 56.
[4] Sangharakshita, Ambebkar and Buddhism, Windhorse Publications, 1986, page 56.
[5] Bellwinkel-Schempp, Maren (2004). "Roots of Ambedkar Buddhism in Kanpur". in Jondhale, Surendra; Beltz, Johannes. Reconstructing the World: B.R. Ambedkar and Buddhism in India. New Delhi: OUP. tpage 221–244.
[6] Ambedkar’s citation from Dr. Ambedkar: Life and Mission, trang.49.
[7] Sangharakshita, Ambebkar and Buddhism, Windhorse Publications, 1986, tr.77
[8] R. M. Pal, Remembering Dr. Ambedkar ,tr. 2.
[9] Dr Baba Saheb Ambedkar, Writings and Speeches, vol.1 (Bombay 1979), tr.57
[10] Sangharakshita, Ambebkar and Buddhism, Motilal Banarsidass Publishers, New Delhi, 1986, tr.80
[11] This was Ambedkar’s own figure, as given in his letter to Devapriya  Valisinha dated 30 October 1956. The Maha Bodhi (Calcutta), vol. 65, trang 226
[12] Sangharakshita, Ambebkar and Buddhism, Motilal Banarsidass Publishers, New Delhi, 1986, page 80
[13] Sangharakshita, Ambebkar and Buddhism, Motilal Banarsidass Publishers, New Delhi, 1986,  page 80
[14] Sangharakshita, Ambebkar and Buddhism, Motilal Banarsidass Publishers, New Delhi, 1986, page 12.
[15] Sdd, trang 59.
[16] Sdd, trang 13.
[17] Sdd, trang 13.

Saturday, December 8, 2012

Tưởng Niệm Bác sĩ Richard Teo (1972-2012)


Dưới đây là bản ghi lại cuộc nói chuyện của Bác sĩ Richard Teo, một triệu phú 40 tuổi và bác sĩ giải phẩu thẩm mỹ, bị ung thư phổi thời kỳ 4 đến chia sẻ với khóa nha D1 về kinh nghiệm sống của mình vào ngày 19/1/2012. (Anh vừa qua đời vào ngày 18/10/2012).

Chào tất cả các em. Giọng tôi hơi bị khàn một chút, mong các em chịu khó nghe. Tôi xin tự giới thiệu, tôi tên là Richard và là một bác sĩ. Tôi sẽ chia sẻ vài suy nghĩ về cuộc sống của mình và rất hài lòng khi được các giáo sư mời đến đây. Hy vọng sẽ giúp các em cách suy nghĩ khi bắt đầu theo ngành để trở thành nha sĩ giải phẫu cũng như suy nghĩ về những việc chung quanh.
Từ lúc trẻ, tôi là một sản phẩm đặc trưng của xã hội ngày nay, một sản phẩm khá thành công mà xã hội đòi hỏi. Hồi nhỏ tôi lớn lên trong một gia đình có mức sống dưới mức trung bình. Tôi được bảo ban bởi người chung quanh và môi trường rằng thành công thì hạnh phúc. Thành công có nghĩa là giàu có. Với suy nghĩ này, tôi trở nên cực kỳ ganh đua ngay từ nhỏ.
Không những chỉ cần đi học ở trường giỏi, tôi cần phải thành công trong mọi lãnh vực - từ các hoạt động tập thể đến chạy đua, mọi điều. Tôi cần phải đoạt được cúp, phải thành công, phải được giải, giải quốc gia, mọi thứ. Tôi rất ganh đua. Tôi vào trường y và trở thành bác sĩ. Chắc một số em biết rằng trong ngành y, giải phẫu mắt là một trong những chuyên khoa khó vào nhất. Tôi cũng vào được và được học bổng nghiên cứu của NUS phát triển tia laser để chữa bịnh mắt.
Trong khi nghiên cứu tôi có hai bằng phát minh - một về dụng cụ y khoa và một về tia lasers. Nhưng các em có biết không, tất cả các thành tựu này không mang lại cho tôi sự giàu có. Sau khi hoàn tất MOH, tôi quyết định rằng theo đuổi ngành phẫu thuật mắt mất quá nhiều thời gian trong khi ra ngoài làm tư kiếm được nhiều tiền hơn. Nếu các em để ý, vài năm qua, ngành thẩm mỹ đang lên, kiếm được khối tiền. Vì vậy tôi quyết định bỏ ngành giải phẫu mắt giữa chừng và nhảy qua mở trung tâm giải phẫu thẩm mỹ trong tỉnh.
Các em có biết, rất mâu thuẫn, một người có thể không vui vẻ khi trả $20 cho một bác sĩ tổng quát, nhưng cũng chính người đó không ngần ngại trả $10000 để hút mỡ bụng, $15000 cho sửa ngực, vv… và vv. Không cần phải suy nghĩ nhiều, phải không? Tại sao lại muốn thành bác sĩ tổng quát mà không là bác sĩ thẩm mỹ? Do vậy, thay vì chữa bịnh, tôi quyết định trở thành người sửa sắc đẹp. Công việc làm ăn rất khấm khá. Bịnh nhân mới đầu chờ đợi một tuần, rồi 3 tuần, sau lên một tháng, 2 tháng, đến 3 tháng. Quá nhiều bịnh nhân. Tôi choáng váng. Tôi mướn một bác sĩ, hai bác sĩ, ba bác sĩ, rồi bốn bác sĩ. Chỉ trong vòng năm thứ nhất, chúng tôi đã lên hàng triệu phú. Nhưng chẳng thế nào là đủ vì tôi trở nên mê muội. Tôi bắt đầu khuếch trương tới Nam Dương, thu hút các “tai-tais” những người muốn có cuộc giải phẫu trong chớp mắt. Cuộc sống thật lên hương.
Tôi làm gì với mớ tiền dư thừa? Cuối tuần tôi tiêu khiển ra sao? Thông thường tôi đến tụ tập tại câu lạc bộ đua xe hơi. Tôi sắm riêng cho tôi một chiếc xe đua. Chúng tôi đến Sepang ở Mã Lai và đua xe. Cuộc sống của tôi là thế đó. Với mớ tiền mặt, tôi sắm chiếc Ferrari. Lúc đó chiếc 458 chưa ra, chỉ có chiếc 430. Một người bạn học cũ của tôi làm ngân hàng. Anh ta mua chiếc màu đỏ mà anh mong muốn từ lâu. Tôi sắm chiếc màu bạc.
Tôi làm gì sau khi có chiếc xe? Đến lúc mua nhà, xây cửa. Chúng tôi bắt đầu tìm kiếm đất để xây nhà nghỉ mát. Tôi đã sống cuộc đời như thế nào? Chúng tôi nghĩ rằng phải cần hòa nhập với những người giàu có, nổi tiếng. Chúng tôi bắt đầu giao tiếp với mỹ nhân, người giàu sang và danh tiếng, như hoa hậu thế giới hay người sáng lập mạng internet, ăn uống ở mọi nhà hàng kể cả nhà hàng nổi tiếng của đầu bếp Michelin.
Tôi đã có được mọi thứ trong cuộc sống, đến tột đỉnh của sự nghiệp và tất cả. Đó là tôi của một năm trước đây. Lúc ở trong câu lạc bộ thể thao, tôi nghĩ tôi đã chế ngự được mọi chuyện và đạt đến đỉnh vinh quang. Nhưng tôi lầm. Tôi không chế ngự được mọi chuyện. Khoảng tháng 3 năm ngoái, đột nhiên tôi bắt đầu bị đau lưng. Tôi nghĩ chắc tại tôi thường vận động mạnh. Tôi đi đến SGH và nhờ bạn học làm MRI để xem chắc là không bị trật đốt sống hay thứ nào khác. Tối hôm đó, anh ta gọi tôi và cho biết tủy sống thay đổi trong cột sống của tôi. Tôi hỏi như thế nghĩa là sao? Tôi biết nó có nghĩa như thế nào nhưng không thể chấp nhận sự thật. Tôi gần như muốn nói “anh nói thiệt sao?”, tôi đang sắp sửa chạy đi tập thể dục. Ngày hôm sau chúng tôi có nhiều khám nghiệm hơn - PET scans - và họ tìm thấy tôi đang ở thời kỳ thứ tư của ung thư phổi. Tôi nghĩ “từ đâu mà ra thế này?”. Ung thư đã lan tới não, cột sống và nội tuyến. Các em biết, có lúc tôi hoàn toàn nghĩ mình đã chế ngự được tất cả, đã đạt đến tột đỉnh của cuộc sống, nhưng kế đó, tôi mất tất cả. Đây là bản CT scan của phổi. Nhìn vào, mỗi chấm đều là nang ung thư. Và thật sự, tôi có cả chục ngàn nang trong phổi. Tôi được cho biết, ngay cả với hóa trị, tôi cũng chỉ còn được 3,4 tháng tối đa. Cuộc sống tôi bị nghiền nát, dĩ nhiên rồi, làm sao tránh khỏi? Tôi chán nản, tuyệt vọng, tưởng rằng mình đã có mọi thứ trước đây.
Điều mâu thuẫn là mọi thứ tôi có được - sự thành công, cúp thưởng, xe cộ, nhà cửa, tất cả những thứ mà tôi nghĩ đã mang hạnh phúc đến cho tôi; khi tôi xuống tinh thần, tuyệt vọng, không mang đến cho tôi niềm vui. Tôi chẳng thể ôm chiếc Ferrari mà ngủ. Chuyện đó không thể xảy ra. Chúng không mang lại một sự an ủi nào trong mười tháng cuối cùng của cuộc đời tôi. Vậy mà tôi đã tưởng những thứ này là hạnh phúc; không phải vậy. Điều thật sự mang lại cho tôi niềm vui trong mười tháng cuối cùng là tiếp xúc với người thân, bạn bè, những người chân thành chăm sóc tôi, cười và khóc cùng tôi. Họ có thể nhìn thấy sự đau đớn, chịu đựng mà tôi phải trải qua. Đây thật sự mang lại hạnh phúc cho tôi. Những thứ tôi sở hữu, đáng lý ra mang lại hạnh phúc, nhưng không. Nếu có, tôi đã cảm thấy vui khi nghĩ đến.
Các em có biết, Tết sắp đến. Trước đây, tôi thường làm gì? À, thì tôi thường lái chiếc xe hào nhoáng của mình một vòng, thăm viếng họ hàng, phô trương với bạn bè. Tôi tưởng đó là niềm vui, thật sự vui. Nhưng các em có nghĩ họ hàng, bạn bè tôi đang chật vật kiếm sống có thể chia sẻ niềm vui cùng tôi khi thấy tôi khoe khoang chiếc xe bóng loáng? Chắc chắn là không. Họ sống khó khăn, đi xe công cộng. Thật sự những gì tôi làm chỉ khiến họ thêm ganh ghét, thậm chí có khi thành thù hận .
Những thứ này chúng ta gọi là đối tượng của sự ganh tị. Tôi khoe khoang để lấp đầy sự kiêu hãnh và cái tôi của mình. Chúng chẳng mang lại niềm vui cho bạn bè, người thân như tôi tưởng.
Để tôi chia sẻ với các em một câu chuyện khác. Khi tôi bằng tuổi các em, tôi ở khu King Edward VII. Tôi có một người bạn khá lạ lùng đối với tôi. Cô ta tên là Jennifer. Chúng tôi vẫn là bạn thân của nhau. Khi chúng tôi thả bộ, nếu cô ta thấy một con ốc sên trên đường, cô ta sẽ nhặt nó lên và đặt lại trong thảm cỏ. Tôi thắc mắc tại sao phải làm như thế? tại sao phải để bẩn tay? chỉ là một con ốc sên. Sự thật là cô ta đã cảm được cho con ốc có thể bị đạp nát chết. Đối với tôi, nếu không tránh đường thì đáng bị đạp nát, chỉ là luật tiến hóa thôi. Đối ngược nhau quá, phải không? Tôi được huấn luyện thành bác sĩ để có từ tâm, đồng cảm. Nhưng tôi không có. Sau khi tốt nghiệp y khoa, tôi làm việc ở khoa ung thư tại NYH. Hàng ngày, tôi chứng kiến cái chết trong khoa ung thư. Tôi nhìn thấy tất cả đau đớn mà bịnh nhân phải chịu đựng. Tôi thấy tất cả các thuốc giảm đau họ cứ vài phút phải bấm vào người. Tôi thấy họ vật lộn với hơi thở cuối, thấy tất cả. Nhưng đây chỉ là một công việc. Tôi đến bịnh xá mỗi ngày lấy máu, cho thuốc nhưng bịnh nhân có “thật” đối với tôi không? Không. Tôi chỉ làm công việc và nóng lòng về nhà để làm việc riêng của mình.
Sự đau đớn, chịu đựng của bịnh nhân “thật” không? Không. Dĩ nhiên là tôi biết tất cả các từ ngữ chuyên môn để mô tả về sự đớn đau mà họ phải trải qua, nhưng thật sự tôi không hề “cảm” được cho đến khi tôi trở thành bịnh nhân. Mãi đến bây giờ, tôi mới thật sự hiểu được cảm giác của họ. Nếu các em hỏi tôi, nếu được làm lại cuộc đời, tôi có muốn thành một người bác sĩ khác không. Tôi sẽ trả lời các em là Có. Vì bây giờ tôi thật sự hiểu được họ. Tôi phải trả giá đắt cho bài học này.
Ngay khi các em vào năm thứ nhất, bắt đầu hành trình để trở thành nha sĩ giải phẫu, cho phép tôi thử thách các em hai điều.
Hiển nhiên, tất cả các em ở đây sẽ bắt đầu đi làm tư. Các em sẽ thành giàu có. Tôi bảo đảm với các em rằng, chỉ trồng răng, các em kiếm được bạc ngàn, mớ tiền không tưởng được. Và thật ra, không có gì sai trái với thành công, giàu có, tuyệt đối không gì sai trái. Điều phiền toái duy nhất là nhiều người chúng ta, như bản thân tôi, không thể kiềm chế được.
Tại sao tôi nói như vậy? Bởi vì càng tích tụ, càng có nhiều, tôi lại muốn nhiều hơn. Càng ham muốn, tôi càng trở nên mê muội. Như tôi đã đề cập trước đây, tôi muốn sở hữu nhiều hơn, đạt tới đỉnh vinh quang như xã hội muốn đào tạo chúng ta. Tôi trở nên mê muội đến nỗi mà chẳng còn việc gì thành vấn đề đối với tôi nữa. Bịnh nhân chỉ là một nguồn lợi tức và tôi vắt cạn từng xu từ họ.
Nhiều khi chúng ta quên đi mình cần phục vụ ai. Chúng ta lầm lạc đến nỗi chẳng phục vụ ai cả ngoài chính mình. Điều đó đã xảy ra với tôi. Dù là ở y hay nha khoa, tôi có thể nói với các em ngay bây giờ rằng, trong khi khám bịnh, đôi khi chúng ta khuyên bịnh nhân chữa trị bịnh không hẳn có, vùng xám không rõ rệt. Và ngay cả khi không cần thiết, chúng ta cũng nói thêm. Ngay tại thời điểm này, tôi biết ai là bạn tôi, chân thành lo lắng cho tôi và ai chỉ muốn làm tiền tôi bằng cách bán buôn “hy vọng” cho tôi. Chúng ta đánh mất lương tâm vì chúng ta chỉ muốn kiếm tiền.
Tệ hại hơn, tôi có thể kể cho các em nghe, vài năm vừa qua, chúng tôi đã nói xấu đồng nghiệp, “đối thủ” của chúng tôi và không hề thấy khó chịu. Nếu hạ thấp được họ xuống để nâng mình lên, chúng tôi làm. Điều đó đang xảy ra trong ngành y, nha và ở mọi nơi. Tôi thử thách các em không để đánh mất lương tâm mình. Tôi trả giá đắt cho bài học. Và tôi hy vọng các em sẽ không bao giờ phải như vậy.
Điều thứ nhì, nhiều người trong chúng ta muốn số lượng bịnh nhân, dù ở bịnh viện công hay tư. Tôi có thể kể cho các em nghe, khi tôi làm trong bịnh viện, với chồng hồ sơ bịnh lý, tôi chỉ muốn làm cho xong càng nhanh, càng tốt. Tôi chỉ muốn họ ra khỏi phòng khám bịnh của tôi càng nhanh, càng tốt vì có quá nhiều bịnh nhân. Thực tế là vậy. Đây chỉ là một công việc, một công việc thường nhật. Lúc đó, tôi có thật sự biết về cảm xúc của bịnh nhân của tôi như thế nào không? Không. Sự sợ hãi, nỗi lo âu của họ, tôi có thật sự hiểu điều gì họ đang trải qua không? Không. Mãi cho đến khi sự cố xảy ra với tôi. Tôi nghĩ rằng đây là một lỗi lầm lớn nhất trong xã hội của chúng ta.
Chúng ta được huấn luyện để trở thành lương y, nhưng chúng ta không cảm được cho bịnh nhân. Tôi không đòi hỏi các em phải xúc động, vì như vậy cũng không chuyên nghiệp, mà chỉ hỏi chúng ta có thật sự cố gắng tìm hiểu nỗi đau đớn của họ không? Phần lớn là không, tôi có thể chắc chắn như vậy. Do đó, tôi thử thách các em luôn đặt mình vào cương vị của bịnh nhân. Bởi vì sự đau đớn, nỗi lo lắng, sợ hãi rất thực với họ mặc dù không thực đối với các em. Ngay hiện giờ, tôi đang chữa hóa trị lần thứ 5. Tôi có thể cho các em biết nó rất kinh khủng. Hóa trị là thứ mà các em không muốn ngay cả kẻ thù của mình phải trải qua vì bị hành, đau đớn, ói mửa. Cảm giác khủng khiếp! Và bây giờ, với chút năng lực còn lại, tôi tìm đến các bịnh nhân ung thư khác vì tôi thật sự hiểu được họ đau đớn, chịu đựng như thế nào. Hơi muộn màng và ít ỏi!
Các em có cả tương lai sáng lạn phía trước với tất cả tài năng và nhiệt huyết. Tôi thử thách các em, ngoài bịnh nhân của mình, hiểu thêm rằng có nhiều người ngoài kia đang thật sự đau đớn, thật sự khó khăn, đừng nghĩ rằng chỉ có người nghèo mới phải khổ. Điều này không đúng. Những người nghèo khó vốn sẵn không có gì, họ dễ dàng chấp nhận. Do đó, họ hạnh phúc hơn các em và tôi. Nhưng có nhiều người đang đau khổ về tâm thần, thể xác, tình cảm, vật chất vv.vv… Họ có thật. Chúng ta lựa chọn làm lơ hoặc chúng ta không muốn biết đến sự hiện hữu của họ.
Do đó đừng quên, khi các em được thành danh, với tay đến những người cần sự giúp đỡ. Bất cứ việc gì các em làm điều có thể mang đến sự khác biệt lớn cho họ. Bây giờ tôi ở vị trí của người tiếp nhận, tôi hiểu rõ, thấy khác khi có người thật sự chăm lo, khuyến khích mình. Nhờ vậy mà tôi vẫn có thể nói chuyện với các em hôm nay.
Tôi sẽ ngưng với lời sau, trong cuốn sách có tựa đề là “Những ngày thứ ba với Morris” . Có lẽ một số các em đã đọc cuốn này. Mọi người đều biết rằng sẽ có ngày phải chết, chúng ta ai cũng biết như vậy. Nhưng sự thật, không ai tin, vì nếu tin chúng ta đã sống một cách khác. Khi tôi phải đối diện với cái chết, tôi lột bỏ mọi thứ, chỉ tập trung vào thứ thiết yếu. Thật trái ngược rằng, chỉ khi sắp chết thì mình mới biết nên sống như thế nào. Tôi biết điều này nghe bịnh hoạn nhưng đó là sự thật và tôi đang trải qua. Đừng để xã hội bảo ban các em cách sống. Đừng để môi trường bắt các em phải làm gì. Điều này đã xảy ra cho tôi. Tôi tưởng như vậy là hạnh phúc. Tôi hy vọng các em suy nghĩ lại và sẽ tự quyết định cuộc sống của chính các em. Không phải do người khác bảo ban mà là các em quyết định, sống cho mình hay mang đến sự khác biệt cho đời sống của người khác. Hạnh phúc thật sự không có được khi chỉ sống cho mình. Sự thật không như tôi đã tưởng. Xin cám ơn các em.

Post by Văn Học Nguồn Cội.
****
In Memory of Dr. Richard Teo (1972-2012)
Below is the transcript of the talk of Dr. Richard Teo, who is a 40-year-old millionaire and cosmetic surgeon with a stage-4 lung cancer but selflessly came to share with the D1 class his life experience on 19-Jan-2012.

Hi good morning to all of you. My voice is a bit hoarse, so please bear with me. I thought I'll just introduce myself. My name is Richard, I'm a medical doctor. And I thought I'll just share some thoughts of my life. It's my pleasure to be invited by prof. Hopefully, it can get you thinking about how... as you pursue this… embarking on your training to become dental surgeons, to think about other things as well.
Since young, I am a typical product of today's society. Relatively successful product that society requires. From young, I came from a below average family. I was told by the media... and people around me that happiness is about success. And that success is about being wealthy. With this mind-set, I've always be extremely competitive, since I was young.
Not only do I need to go to the top school, I need to have success in all fields. Uniform groups, track, everything. I needed to get trophies, needed to be successful, I needed to have colours award, national colours award, everything. So I was highly competitive since young. I went on to medical school, graduated as a doctor. Some of you may know that within the medical faculty, ophthalmology is one of the most highly sought after specialities. So I went after that as well. I was given a traineeship in ophthalmology, I was also given a research scholarship by NUS to develop lasers to treat the eye.
So in the process, I was given 2 patents, one for the medical devices, and another for the lasers. And you know what, all this academic achievements did not bring me any wealth. So once I completed my bond with MOH, I decided that this is taking too long, the training in eye surgery is just taking too long. And there's lots of money to be made in the private sector. If you're aware, in the last few years, there is this rise in aesthetic medicine. Tons of money to be made there. So I decided, well, enough of staying in institution, it's time to leave. So I quit my training halfway and I went on to set up my aesthetic clinic... in town, together with a day surgery centre.
You know the irony is that people do not make heroes out average GP (general practitioner), family physicians. They don't. They make heroes out of people who are rich and famous. People who are not happy to pay $20 to see a GP, the same person have no qualms paying ten thousand dollars for a liposuction, 15 thousand dollars for a breast augmentation, and so on and so forth. So it's a no brainer isn't? Why do you want to be a gp? Become an aesthetic physician. So instead of healing the sick and ill, I decided that I'll become a glorified beautician. So, business was good, very good. It started off with waiting of one week, then became 3weeks, then one month, then 2 months, then 3 months. I was overwhelmed; there were just too many patients. Vanities are fantastic business. I employed one doctor, the second doctor, the 3rd doctor, the 4th doctor. And within the 1st year, we're already raking in millions. Just the 1st year. But never is enough because I was so obsessed with it. I started to expand into Indonesia to get all the rich Indonesian tai-tais who wouldn't blink an eye to have a procedure done. So life was really good.
So what do I do with the spare cash. How do I spend my weekends? Typically, I'll have car club gatherings. I take out my track car, with spare cash I got myself a track car. We have car club gatherings. We'll go up to Sepang in Malaysia. We'll go for car racing. And it was my life. With other spare cash, what do i do? I get myself a Ferrari. At that time, the 458 wasn't out, it's just a spider convertible, 430. This is a friend of mine, a schoolmate who is a forex trader, a banker. So he got a red one, he was wanting all along a red one, I was getting the silver one.
So what do I do after getting a car? It's time to buy a house, to build our own bungalows. So we go around looking for a land to build our own bungalows, we went around hunting. So how do i live my life? Well, we all think we have to mix around with the rich and famous. This is one of the Miss Universe. So we hang around with the beautiful, rich and famous. This by the way is an internet founder. So this is how we spend our lives, with dining and all the restaurants and Michelin Chefs you know.
So I reach a point in life that I got everything for my life. I was at the pinnacle of my career and all. That's me one year ago in the gym and I thought I was like, having everything under control and reaching the pinnacle.
Well, I was wrong. I didn't have everything under control. About last year March, I started to develop backache in the middle of nowhere. I thought maybe it was all the heavy squats I was doing. So I went to SGH, saw my classmate to do an MRI, to make sure it's not a slipped disc or anything. And that evening, he called me up and said that we found bone marrow replacement in your spine. I said, sorry what does that mean? I mean I know what it means, but I couldn't accept that. I was like “Are you serious?” I was still running around going to the gym you know. But we had more scans the next day, PET scans - positrons emission scans, they found that actually I have stage 4 terminal lung cancer. I was like "Whoa where did that come from?” It has already spread to the brain, the spine, the liver and the adrenals. And you know one moment I was there, totally thinking that I have everything under control, thinking that I've reached the pinnacle of my life. But the next moment, I have just lost it.
This is a CT scan of the lungs itself. If you look at it, every single dot there is a tumour. We call this miliaries tumour. And in fact, I have tens of thousands of them in the lungs. So, I was told that even with chemotherapy, that I'll have about 3-4months at most. Did my life come crushing on, of course it did, who wouldn't? I went into depression, of course, severe depression and I thought I had everything.
See the irony is that all these things that I have, the success, the trophies, my cars, my house and all. I thought that brought me happiness. But i was feeling really down, having severe depression. Having all these thoughts of my possessions, they brought me no joy. The thought of... You know, I can hug my Ferrari to sleep, no... No, it is not going to happen. It brought not a single comfort during my last ten months. And I thought they were, but they were not true happiness. But it wasn't. What really brought me joy in the last ten months was interaction with people, my loved ones, friends, people who genuinely care about me, they laugh and cry with me, and they are able to identify the pain and suffering I was going through. That brought joy to me, happiness. None of the things I have, all the possessions, and I thought those were supposed to bring me happiness. But it didn't, because if it did, I would have felt happy think about it, when I was feeling most down…
You know the classical Chinese New Year that is coming up. In the past, what do I do? Well, I will usually drive my flashy car to do my rounds, visit my relatives, to show it off to my friends. And I thought that was joy, you know. I thought that was really joy. But do you really think that my relatives and friends, whom some of them have difficulty trying to make ends meet, that will truly share the joy with me? Seeing me driving my flashy car and showing off to them? No, no way. They won’t be sharing joy with me. They were having problems trying to make ends meet, taking public transport. In fact i think, what I have done is more like you know, making them envious, jealous of all I have. In fact, sometimes even hatred.
Those are what we call objects of envy. I have them, I show them off to them and I feel it can fill my own pride and ego. That didn't bring any joy to these people, to my friends and relatives, and I thought they were real joy.
Well, let me just share another story with you. You know when I was about your age, I stayed in king Edward VII hall. I had this friend whom I thought was strange. Her name is Jennifer, we're still good friends. And as I walk along the path, she would, if she sees a snail, she would actually pick up the snail and put it along the grass patch. I was like why do you need to do that? Why dirty your hands? It’s just a snail. The truth is she could feel for the snail. The thought of being crushed to death is real to her, but to me it's just a snail. If you can't get out of the pathway of humans then you deserve to be crushed, it’s part of evolution isn't it? What an irony isn't it?
There I was being trained as a doctor, to be compassionate, to be able to empathise; but I couldn't. As a house officer, I graduated from medical school, posted to the oncology department at NUH. And, every day, every other day I witness death in the cancer department. When I see how they suffered, I see all the pain they went through. I see all the morphine they have to press every few minutes just to relieve their pain. I see them struggling with their oxygen breathing their last breath and all. But it was just a job. When I went to clinic every day, to the wards every day, take blood, give the medication but was the patient real to me? They weren't real to me. It was just a job, I do it, I get out of the ward, I can't wait to get home, I do my own stuff.
Was the pain, was the suffering the patients went through real? No. Of course I know all the medical terms to describe how they feel, all the suffering they went through. But in truth, I did not know how they feel, not until I became a patient. It is until now; I truly understand how they feel. And, if you ask me, would I have been a very different doctor if I were to re-live my life now, I can tell you yes I will. Because I truly understand how the patients feel now. And sometimes, you have to learn it the hard way.
Even as you start just your first year, and you embark this journey to become dental surgeons, let me just challenge you on two fronts.
Inevitably, all of you here will start to go into private practice. You will start to accumulate wealth. I can guarantee you. Just doing an implant can bring you thousands of dollars, it's fantastic money. And actually there is nothing wrong with being successful, with being rich or wealthy, absolutely nothing wrong. The only trouble is that a lot of us like myself couldn't handle it.
Why do I say that? Because when I start to accumulate, the more I have, the more I want. The more I wanted, the more obsessed I became. Like what I showed you earlier on, all I can was basically to get more possessions, to reach the pinnacle of what society did to us, of what society wants us to be. I became so obsessed that nothing else really mattered to me. Patients were just a source of income, and I tried to squeeze every single cent out of these patients.
A lot of times we forget, whom we are supposed to be serving. We become so lost that we serve nobody else but just ourselves. That was what happened to me. Whether it is in the medical, the dental fraternity, I can tell you, right now in the private practice, sometimes we just advise patients on treatment that is not indicated. Grey areas. And even though it is not necessary, we kind of advocate it. Even at this point, I know who are my friends and who genuinely cared for me and who are the ones who try to make money out of me by selling me "hope". We kind of lose our moral compass along the way. Because we just want to make money.
Worse, I can tell you, over the last few years, we bad mouth our fellow colleagues, our fellow competitors in the industry. We have no qualms about it. So if we can put them down to give ourselves an advantage, we do it. And that's what happening right now, medical, dental everywhere. My challenge to you is not to lose that moral compass. I learnt it the hard way, I hope you don't ever have to do it.
Secondly, a lot of us will start to get numb to our patients as we start to practise. Whether is it government hospitals, private practice, I can tell you when I was in the hospital, with stacks of patient folders, I can't wait to get rid of those folders as soon as possible; I can't wait to get patients out of my consultation room as soon as possible because there is just so many, and that's a reality. Because it becomes a job, a very routine job. And this is just part of it. Do I truly know how the patient feels back then? No, I don't. The fears and anxiety and all, do I truly understand what they are going through? I don't, not until when this happens to me and I think that is one of the biggest flaws in our system.
We’re being trained to be healthcare providers, professional, and all and yet we don't know how exactly they feel. I'm not asking you to get involved emotionally, I don't think that is professional but do we actually make a real effort to understand their pain and all? Most of us won’t, alright, I can assure you. So don't lose it, my challenge to you is to always be able to put yourself in your patient's shoes.
Because the pain, the anxiety, the fear are very real even though it's not real to you, it's real to them. So don't lose it and you know, right now I'm in the midst of my 5th cycle of my chemotherapy. I can tell you it’s a terrible feeling. Chemotherapy is one of those things that you don't wish even your enemies to go through because it's just suffering, lousy feeling, throwing out, you don't even know if you can retain your meals or not. Terrible feeling! And even with whatever little energy now I have, I try to reach out to other cancer patients because I truly understand what pain and suffering is like. But it's kind of little too late and too little.
You guys have a bright future ahead of you with all the resource and energy, so I’m going to challenge you to go beyond your immediate patients. To understand that there are people out there who are truly in pain, truly in hardship. Don’t get the idea that only poor people suffer. It is not true. A lot of these poor people do not have much in the first place, they are easily contented. for all you know they are happier than you and me but there are out there, people who are suffering mentally, physically, hardship, emotionally, financially and so on and so forth, and they are real. We choose to ignore them or we just don't want to know that they exist.
So do think about it alright, even as you go on to become professionals and dental surgeons and all. That you can reach out to these people who are in need. Whatever you do can make a large difference to them. I'm now at the receiving end so I know how it feels, someone who genuinely care for you, encourage and all. It makes a lot of difference to me. That’s what happens after treatment. I had a treatment recently, but I’ll leave this for another day. A lot of things happened along the way, that's why I am still able to talk to you today.
I'll just end of with this quote here, it's from this book called Tuesdays with Morris, and some of you may have read it. Everyone knows that they are going to die; every one of us knows that. The truth is, none of us believe it because if we did, we will do things differently. When I faced death, when I had to, I stripped myself off all stuff totally and I focused only on what is essential. The irony is that a lot of times, only when we learn how to die then we learn how to live. I know it sounds very morbid for this morning but it's the truth, this is what I’m going through.
Don’t let society tell you how to live. Don’t let the media tell you what you're supposed to do. Those things happened to me. And I led this life thinking that these are going to bring me happiness. I hope that you will think about it and decide for yourself how you want to live your own life. Not according to what other people tell you to do, and you have to decide whether you want to serve yourself, whether you are going to make a difference in somebody else's life. Because true happiness doesn't come from serving yourself. I thought it was but it didn't turn out that way. With that I thank you, if you have any questions you have for me, please feel free. Thank you.


***Thuận Pháp sưu tầm***