Showing posts with label Health - Sức khoẻ. Show all posts
Showing posts with label Health - Sức khoẻ. Show all posts

Wednesday, October 9, 2019

Nobel Y sinh 2019: Mở hướng đi mới điều trị ung thư

Từ trái sang: ba nhà khoa học Gregg L. Semenza, Peter Ratcliffe, và William G. Kaelin - Ảnh: AFP, REUTERS

***
Tuổi Trẻ trò chuyện cùng TS Lê Đức Dũng - Phòng thí nghiệm nghiên cứu ung thư máu và ghép tế bào gốc, BV ĐH Wuerzburg (Đức) - về tính ứng dụng của công trình đoạt giải năm nay.

* Ủy ban giải thưởng Nobel nhận định "công trình nghiên cứu đã tiết lộ cơ chế của một trong những quá trình thích ứng cơ bản nhất của sự sống". Xin ông giải thích thêm.

- Cụ thể, các nhà khoa học đã phát hiện ra các protein (cũng như xác định được các gen của những protein này) giúp cho cơ thể chúng ta thích ứng với tình trạng thiếu hụt oxy khi nồng độ của nó thấp hơn bình thường (thuật ngữ tiếng Anh là "hypoxia") bằng cách sản xuất ra nhiều hồng cầu hoặc hình thành nhiều mạch máu hơn để giúp cơ thể hoặc các cơ quan có thể nhận đủ oxy.

Quá trình tiến hóa lâu dài đã giúp cơ thể chúng ta có những cơ chế thích ứng tuyệt vời với những thay đổi từ môi trường xung quanh, cũng như thay đổi trong cơ thể.

Tuy nhiên, để hiểu được các cơ chế đó ở mức độ phân tử hay tế bào thì không dễ dàng và thường phải nghiên cứu lâu dài. Một khi hiểu được các cơ chế cơ bản, chúng ta sẽ có thể áp dụng vào việc chăm sóc sức khỏe và điều trị bệnh.

Lấy ví dụ, trong các hoạt động hằng ngày có những lúc cơ thể chúng ta cần nhiều oxy hơn mức bình thường. Hoặc có những lúc chấn thương thì một bộ phận nào đấy được cung cấp máu ít hơn. Những thay đổi đó buộc cơ thể chúng ta phải có cơ chế để thích nghi.

Những người thường xuyên tập thể thao thì cơ thể họ thích nghi bằng cách sản xuất ra nhiều hồng cầu hơn, hay sẽ hình thành nhiều mạch máu hơn để cung cấp đủ oxy cho các cơ quan khi vận động mạnh. Điều đó cũng đúng với những người sống ở độ cao lớn, máu của họ thường có nhiều hồng cầu hơn.

Cơ chế thích nghi với nồng độ oxy đã được nghiên cứu khá sâu và bắt đầu có những ứng dụng trong phát triển thuốc trị bệnh. Các công trình nghiên cứu của ba nhà khoa học này rất xứng đáng được vinh danh, nó cũng khích lệ lĩnh vực nghiên cứu cơ bản trong sinh học.

* Vì sao Ủy ban giải thưởng Nobel cho rằng những phát hiện trong công trình này lại mở đường cho những hướng đi mới trong việc tìm kiếm các phương pháp trị bệnh thiếu máu, ung thư và nhiều bệnh khác?

- Từ các công trình này chúng ta hiểu được cơ chế mà cơ thể sản xuất ra nhiều hồng cầu hơn. Cụ thể, chúng ta đã biết hormone erythropoietin (EPO) được sản xuất từ thận kích thích sản xuất hồng cầu.

Các nhà khoa học đã tìm ra gen điều khiển EPO, từ đó chúng ta có thể phát triển những thuốc tăng cường sự tiết EPO, hoặc can thiệp vào những điểm khác trong cơ chế, giúp cơ thể sản xuất thêm hồng cầu, giúp trị bệnh thiếu máu.

Với bệnh ung thư, các tế bào ung thư thường kích thích tạo ra thêm nhiều mạch máu giúp tế bào ung thư phát triển nhanh. Cũng nhờ hiểu biết từ các công trình nghiên cứu này, chúng ta có thể tìm cách ngăn chặn sự hình thành mạch máu mới trong ung thư. Ngoài ra, cách tăng cường sản xuất hồng cầu và mạch máu cũng có thể giúp điều trị các bệnh về tim mạch.

* Theo quan niệm y học phương Đông, cơ thể con người có khả năng tự điều chỉnh rất tuyệt vời. Có sự liên hệ nào giữa triết lý cân bằng tự nhiên kỳ diệu của con người và cơ chế cảm nhận để thích ứng với lượng oxy từ cấp độ tế bào như những gì gợi mở trong công trình khoa học vừa được giải Nobel không?

- Hiện nay có nhiều nghiên cứu cho thấy trong y học cổ truyền có rất nhiều quan điểm phù hợp với khoa học hiện đại. Môi trường sống cũng như cơ thể chúng ta luôn có những thay đổi liên tục. Trong cơ thể chúng ta hằng ngày luôn có những biến đổi và đột biến. Tuy nhiên cơ thể chúng ta luôn có các cơ chế điều chỉnh, thay đổi để phù hợp với ngoại cảnh hoặc ngăn chặn các đột biến có hại.

Khi cơ thể có sự cân bằng thì chắc chắn nó sẽ không cần thay đổi nhiều, như vậy cũng sẽ ít bệnh tật hơn. Vì khi cơ thể buộc phải thay đổi để thích nghi, cũng có nghĩa xác suất các thay đổi đó gây lỗi hoặc kích ứng cơ thể cũng cao hơn và khả năng mắc bệnh cũng sẽ cao hơn.

Tuy nhiên có những thay đổi mà cơ thể chúng ta không thể tự điều chỉnh được thì lúc đó chúng ta cần những can thiệp bên ngoài. Lúc đó, y học hiện đại thường có những can thiệp nhanh chóng và hiệu quả nhờ tác động trực tiếp lên các cơ chế gây bệnh hoặc làm giảm triệu chứng.

Luyện tập thể thao là một cách giúp cơ thể sản xuất nhiều hồng cầu hơn, nhiều mạch máu hơn và sẽ giúp các bộ phận cơ thể hoạt động tốt hơn. Trong trường hợp môi trường hoặc một bộ phận nào đó có hàm lượng oxy ít hơn thì những người thường xuyên tập luyện có lợi thế hơn trong việc cung cấp nhiều oxy hơn cho tế bào, nhờ đó ít sinh bệnh hơn.

------

"Bộ ba" giải thưởng

William G. Kaelin là giáo sư tại Đại học Harvard và làm việc tại Viện y khoa Howard Hughes của Mỹ. Đồng hương của ông Kaelin, giáo sư Gregg L. Semenza giảng dạy tại Đại học Y khoa Johns Hopkins và là giám đốc chương trình mạch máu tại Viện Kỹ thuật tế bào. Trong khi đó, bác sĩ người Anh Peter Ratcliffe chuyên về sinh học tế bào và phân tử. Ông có công trình nghiên cứu về các phản ứng của tế bào đối với tình trạng thiếu oxy.

Theo Guardian, chiến thắng của bộ ba nhà khoa học trên cũng không quá bất ngờ bởi họ cũng từng đoạt giải thưởng Albert Lasker về nghiên cứu y học cơ bản vào năm 2016. Giải thưởng Lasker được ví như Nobel của Mỹ và một số người từng đoạt giải này cũng giành giải Nobel.

NGÔ HẠNH

***
D. KIM THOA thực hiện

Nguồn: https://tuoitre.vn/nobel-y-sinh-2019-mo-huong-di-moi-dieu-tri-ung-thu-20191008080824821.htm?

Lá Bàng chữa bệnh

Lá bàng dập tắt được bệnh lở mồm long móng trong vòng một tuần
Ngồi xem tivi thấy người ta quẳng những con lợn béo tốt, hồng hào bị lở mồm long móng vào lửa để thiêu tôi vô cùng tiếc. Tiếc vì chúng ta có thể chữa khỏi bệnh cho chúng một cách dễ dàng trong vòng một tuần bằng lá bàng. Tiếc vì nông dân nước mình còn nghèo, bữa cơm của họ còn đạm bạc lắm. Tiếc vì Nhà nước lại phải bỏ tiền ra để đền bù. Sau nhiều ngày trăn trở tôi quyết định viết bài báo này.
Năm 1983 tôi có đọc quyển “Những cây thuốc và vị thuốc Việt Nam” của GS.TS Đỗ Tất Lợi. Mục viết về cây bàng, GS dạy: “Cây bàng dùng để chữa sâu quảng: lá đun nước ngâm vết thương, búp sao lên, tán thành bột rắc”.
Tôi đi tìm hiểu và biết được: Bệnh sâu quảng là bệnh mà ở sống chân của bệnh nhân xuất hiện những mụn; những mụn này bị nhiễm trùng tạo thành những lỗ đường kính khoảng 1 – 1,5cm, luôn đầy mủ và nước vàng luôn rỉ ra; ở những lỗ đó có khi vi trùng ăn vào tận tuỷ xương. (Cách đây 40 năm tôi đã nhìn thấy một người ăn mày ở chợ mắc bệnh này).
Vận dụng bài thuốc này của GS.TS Đỗ Tất Lợi, từ năm 1983 đến nay tôi đã dùng lá bàng để chữa khỏi bệnh cho các trường hợp sau:
1. Năm 1983 tôi đi thực tập 4 tháng ở Liên Xô, gửi con trai 2,5 tuổi cho chị gái, khi về thấy hai chân cháu bị lở tung, các mụn mủ có đường kính khoảng 1cm, Xanh mêtilen bôi đầy hai chân. Chị tôi nói: “Bế đi chữa khắp nơi rồi đấy, mà không khỏi”.
Nhớ lại bài thuốc của thầy Đỗ Tất Lợi, tôi đun nước lá bàng đổ vào chậu rồi cho cháu lúc lắc chân trong đó khoảng 20 phút. Thật kỳ lạ, khi nhấc chân cháu ra khỏi chậu nước lá bàng, tất cả các mụn ở chân không còn một tý mủ nào cả, mủ đã theo chất tananh của lá bàng ra ngoài chậu nước, để lại những lỗ rất sạch. Tôi bôi thuốc Cloroxit mỡ cho cháu, sau một tuần (mỗi ngày ngâm 1 lần cho đến khi các mụn se và khô), hai bàn chân cháu trắng trẻo như chưa từng bị mụn bao giờ.
2. Khoảng năm 1990 chú lái xe ở cơ quan tôi bị bỏng xăng cả hai chân từ dưới đấu gối tới bàn chân. Gặp chú trong bệnh viện, hai chân chú đầy mủ, đau đớn. Vợ chú lấy bông và ôxy già rửa vết thương nhưng không làm sao lấy được mủ ra. Tôi bảo cô ấy đi mua 2 xô to rồi mỗi ngày đun 2 xô nước lá bàng cho chú lúc lắc chân trong đó. Kết quả mủ tự ra, vết thương rất sạch, bôi thuốc bệnh viện cho, vết thương lành rất nhanh.
3. Năm 2006, bác hàng xóm trước cửa nhà tôi (bác đã 70 tuổi) bị lở hết trong miệng, lở lan cả trong họng, miệng lúc nào cũng há ra, mặt mũi nhăn nhó. Tôi sang chơi, thấy vậy liền bảo bác lấy lá bàng non và búp lá bàng đun 1 ca nước rồi súc miệng đi. Bác đã làm và chỉ súc có hai lần là khỏi. Truớc đó bác đã uống rất nhiều Vitamin C, PP, kháng sinh mà không kết quả.
4. Năm nay (2007), khi dịch lở mồm long móng bùng phát, chú Ph ở cơ quan nhà tôi có 6 con lợn gần 1 tạ, sắp xuất chuồng thì bị lở mồm long móng, tôi bảo với Ph, thú y họ làm gì cứ để họ làm, còn em thì đi lấy một ôm lá bàng về, lấy lá bánh tẻ và lá non thôi, lá già không có nhựa đâu, rồi đun một nồi to nước lá bàng, để âm ấm rồi cứ 3 tiếng một lần lấy ca múc đổ vào mõm và chân cho lợn, thể nào chúng cũng khỏi thôi. Nếu có nhiều nước lá bàng thì đổ vào chuồng để sát trùng càng tốt. Kết quả là sau một tuần, 6 con lợn đã khỏi và tôi được Ph biếu 1kg cá dìa (cá loại cao cấp ở Huế) do em nuôi ở trang trại.
5. Xung quanh nhà tôi có nhiều sinh viên trọ học, các em hay bị nhiệt (có những nốt lở ở trong niêm mạc miệng), ăn uống khó khăn. Tôi bày cho các em chữa bằng nước lá bàng, kết quả đều khỏi sau hai lần súc miệng. Em nào sợ vàng răng thì cô đặc nước lá bàng rồi lấy bông chấm vào chỗ vết lở thôi, kết quả đều khỏi hẳn sau một tuần.
6. Cách đây một tháng, thằng cháu 10 tháng tuổi gọi tôi là “bác” bị chàm má, tôi đi lấy lá bàng đun nước, mang đến bảo mẹ cháu rửa cho cháu, chỉ rửa có hai lần mà cháu đã khỏi.
7. Một thầy giáo ở trường tôi bị một vết ngứa ở bụng, dài 10cm, rộng 3cm, cứ ngứa và ra nhựa khó chịu, đã bôi 27 tuýp thuốc mỡ mà không khỏi, tôi đã đưa lá bàng cho thầy bảo đun nước rửa xem thế nào. Sau hai lần rửa bằng nước lá bàng, vết thương đã khỏi hoàn toàn.
Tóm lại, theo tôi, lá bàng chữa được bệnh “sâu quảng” thì chữa được tất cả các bệnh lở loét của người và gia súc (bệnh do vi trùng tấn công từ ngoài vào). Cụ thể là có thể dùng nước lá bàng dập tắt các bệnh sau trong vòng 1 tuần:
1. Bệnh lở mồm long móng của gia súc ( trâu, bò, lợn...)
2. Bệnh chân tay miệng ở trẻ em
3. Bệnh lở trong miệng của người mà ta hay gọi là nhiệt
4. Nước lá bàng là dung dịch ngâm rửa vết thương đặc hiệu nhất mà không gây độc
Trên đây là những việc mà tôi đã làm, và những suy nghĩ cá nhân của tôi khi vận dụng bài thuốc của thầy Đỗ Tất Lợi vào cuộc sống. Vô cùng biết ơn Thầy vì thầy đã cho tôi những bài thuốc quý.
Nếu tôi là người phụ trách về vấn đề chăn nuôi của đất nước, tôi sẽ hô hào trồng bàng ở mọi nơi có thể trồng được. Bàng cho ta bóng mát, cho ta thuốc quý, tuy nhiên bàng hay bị sâu róm, cho nên nếu trồng thì phải quan tâm chăm sóc chúng.
Nếu có đủ lá bàng thì dịch lở mồm long móng và bệnh chân tay miệng ở trẻ em chỉ là chuyện nhỏ.
Hướng dẫn dùng lá bàng chữa các bệnh lở ở người và súc vật
1. Lá bàng:
- Lấy lá non hoặc bánh tẻ; lá càng non càng nhiều nhựa nên mới tốt (không dùng lá già)
- Số lượng lá tùy vào vết thương nhiều hay ít. Ví dụ trường hợp lở miệng do nhiệt thì mỗi lần chỉ cần 1 nắm to.
2. Đun nước lá:
- Cho lá bàng vào nồi, đun sôi rồi để lửa nhỏ khoảng nửa giờ cho các chất trong lá ra hết vào nước.
- Bỏ lá. Lấy một nửa nước mới nấu cho vào phích để giữ nóng, chỗ nước còn lại chờ ấm thì ngâm hoặc dội vào vết thương.
3. Ngâm:
- Ngâm nước lá khi sờ tay vào nước thấy ấm.
- Nước nguội thì cho thêm chỗ nước đã giữ ấm trong phích vào dần dần để vết lở loét luôn được ngâm trong nước ấm.
- Sau khi ngâm thấm bằng khăn sạch hoặc để tự khô (tuyệt đối không rửa vết thương bằng nước khác) rồi bôi thuốc cần thiết tùy vào bệnh hoặc thuốc do bác sĩ kê đơn (ví dụ xanh metilen, thuốc mỡ kháng sinhv.v…).
- Trong những ngày ngâm nước lá bàng, vùng da đó sẽ bị vàng nhưng chớ lo lắng vì khi khỏi bệnh rồi thì theo thời gian da sẽ trở lại như bình thường.
-----------
Trên đây là bài báo của bạn tôi- nguyên giảng viên Trường Đại học Huế, là bản gốc (Bản đã biên tập và có thêm ý kiến chuyên gia đã được đăng ở Báo KH&ĐS số Tết Mậu Tý 2008 vừa qua). Tôi post lên để ai chưa biết có thể tham khảo. Gia đình ai có người bị lở, hoặc gia súc bị bệnh hãy thử áp dụng. Những kinh nghiệm dân gian như thế này nhiều khi giúp ta rất nhiều, nếu như ta may mắn rơi vào diện "Hợp thầy hợp thuốc".

Nguồn: https://thienluong05.blogspot.com/2008/03/la-bang-chua-benh.html?

Saturday, April 25, 2015

Suy nghĩ về việc bỏ ăn tối



Chiều nay, tôi nghe bạn nói “ đúng là bỏ ăn tối sướng ghê” , và tôi chợt nhớ có mấy người hỏi tôi cách làm sao bỏ ăn tối, không biết vì bận hay vì thấy người hỏi chưa thành tâm mong muốn nên tôi chỉ cười và nói dễ lắm, bỏ được ngay ấy mà…Cũng lâu rồi…

Và h...ôm nay tôi viết, và hy vọng bài viết này sẽ giúp những người chưa bỏ được ăn tối sẽ bỏ được, và ai bỏ được thì có thêm thông tin để hướng dẫn người khác cũng bỏ được và được hưởng những lợi ích thiết thực của việc bỏ ăn tối…

Tại sao không nên ăn tối.

Tôi đã không hỏi câu hỏi này trước khi bỏ ăn tối, chỉ đơn giản xuất phát từ lòng tin vào Đức Phật mà tôi bỏ. Bỏ xong tôi mới nghiên cứu, hơi ngược nhưng dù sao thì cũng có thể trả lời thế này:
- Không ăn tối giúp chúng ta khỏe hơn.
- Không ăn tối giúp chúng ta đẹp hơn, không bị tích mỡ.
- Không ăn tối giúp chúng ta minh mẫn hơn.
- Không ăn tối giúp chúng ta hướng thượng hơn.
- Không ăn tối giúp chúng ta có nhiều thời gian hơn.
- Không ăn tối giúp chúng ta tiết kiệm được tiền bạc.
- Với người tu, không ăn tối là điều bắt buộc.

Đây là điều mà bao giờ tôi cũng bị phản đối khi người khác biết tôi không ăn tối.., ít nhất trong đầu mọi người thì tôi là người không bình thường. Bữa tối vốn là bữa ăn chính, là lúc mà cả gia đình quần tụ, cả ngày làm việc mệt mỏi, tối là lúc nạp năng lượng, thế mà không ăn thì lấy đâu ra năng lượng. Chưa kể tới chuyện, bỏ ăn tối thì nhà hàng, khách sạn, quán ăn “nó chết hết à”.

Thực ra, nếu phải trả lời cho câu hỏi “tại sao?” thì đa số những người đưa ra những ý trên sẽ nhanh chóng đi vào ngõ cụt. Ví dụ tại sao lại phải ăn tối, tại sao ăn tối lại mang lại năng lượng, tại sao ăn lại mang lại năng lượng, quá trình tiêu hóa, dị hóa thế nào để có năng lượng.. năng lượng nhận được và năng lượng mất đi để tiêu hóa thức ăn thế nào…
Ăn là cả một quá trình vô cùng phức tạp, từ việc nhai thức ăn đã được chế biến, việc tiết nước bọt để “tiền xử lý” thức ăn; việc nuốt và đưa thức ăn xuống dạ dầy; việc thức ăn đã được nhai nhỏ và thấm nước bọt được “ đốt” bằng axit trong dạ dầy và được nghiền, bóp; việc thức ăn được đẩy xuống tá tràng để được thấm mật , dịch tụy và các enzim (men) tiêu hóa khác rồi đẩy vào ruột non, tiếp tục được nghiền mịn bằng cơ chế tinh vi trong ruột; việc các chất bổ được chuyển qua các mao mạch vào máu, đẩy lên gan để tảy độc và về tim, từ đó theo động mạch đi nuôi cơ thể; việc chất bã được đẩy xuống ruột già rồi chuyển xuống tích lại thành phân, rồi đẩy ra ngoài…

Đây là cả một quá trình vô cùng phức tạp, và cơ thể rất cần có năng lượng để chuyển hóa thức ăn thô thành chất bổ dưỡng. Và không chỉ cần năng lượng, một loạt tuyến nội tiết được kích hoạt để thực hiện quá trình tiêu hóa và dị hóa, bắt đầu từ các tuyến gan, tụy, mật, thượng thận cho tới các tuyến cao cấp hơn như tuyến tùng rồi vùng dưới đồi. Cả một bộ máy khổng lồ được huy động để ăn. Rồi sao? Rõ ràng là bạn đã làm xong hết việc vào ban ngày rồi mà, tại sao không nạp trước và trong khi làm việc, trong ngày làm việc, mà làm xong rồi lại cần năng lượng?

Rồi chưa hết, đã mệt mà còn cần năng lượng để tiêu hóa, còn năng lượng làm ra thì lại chưa cần dùng tới. Rõ ràng tối nếu bạn nghỉ và ngủ, thì đâu cần nhiều năng lượng thế. Sáng mai mới cần, còn tối ngủ rồi đâu cần, không cần mà cứ ăn vào thì nó sẽ ra cái gì?

Đấy là chỗ cần phải bình tĩnh đặt câu hỏi tại sao?

Bất hợp lý thứ nhất là đang mệt mà lại làm mệt hơn vì phải ăn…
Bất hợp lý thứ hai là chưa cần năng lượng mà lại nạp…

Bạn sẽ nói là chưa cần thì mai cần… tôi sẽ nói là nếu mai cần thì sao không ăn vào buổi sáng ??? Bạn sẽ nói là sáng tôi bận , không ăn đủ… tôi sẽ hỏi là tại sao bạn lại bận..bạn sẽ nói là tôi muốn ngủ nhiều hơn… tôi sẽ hỏi tại sao bạn lại phải ngủ nhiều ??? Bạn sẽ trả lời là tôi phải ngủ đủ 8 tiếng.. và tôi sẽ hỏi là tại sao 8 tiếng mới là đủ mà không phải là 7 là 6 hay là 5? Câu trả lời của bạn là gì? Tôi chắc là bạn sẽ rất khó mà trả lời câu hỏi này…

Tại sao phải ngủ nhiều thế nhỉ , hay là …
Đúng, do ăn tối nên phải ngủ nhiều.

Do ăn tối nên cơ thể không thể đi vào trạng thái nghỉ ngơi và tập trung xử lý các phần việc mà chỉ có thể làm được khi cơ thể được ngủ. Do phải hoạt động, mà là một hoạt động nặng nhọc là tiêu hóa thức ăn thô, nên giấc ngủ không ngon, mà giấc ngủ không tốt, thể hiện qua mơ nhiều, ngủ dậy miệng đắng và mệt mỏi sẽ khiến giấc ngủ phải kéo dài thêm.

Do ăn tối nên phải ngủ nhiều hơn, tốn thời gian hơn và ngay bản thân giấc ngủ cũng không mang lại sự thoải mái mong muốn. Đó là chúng ta chưa bàn sâu về khía cạnh tinh thần của một giấc ngủ không chất lượng.

Không chỉ có thể, thức ăn được nạp vào buổi tối và chỉ được sử dụng vào ngày hôm sau, sẽ buộc phải dự trữ ở dạng mỡ… và bạn sẽ có một cái kho để chứa “nguyên liệu tinh” ở bụng, ở đùi… nôm na là bạn sẽ béo.. sẽ tăng cân. Và ăn tối càng muộn thì càng nhiều mỡ.

Trước khi đi vào phân tích tại sao không ăn tối khiến người ta thông minh hơn, chúng ta hãy thử nghiên cứu cơ chế này một chút.

Bạn có để ý là ăn no xong thường thấy mí mắt nặng xuống, đặc biệt là nếu không bận làm gì ngay, thì chúng ta rất dễ buồn ngủ. Tại sao vậy? Nếu để ý thêm chút nữa, thì ăn càng no, thì càng dễ buồn ngủ.

Cũng không phải khó hiểu lắm nếu chúng ta có ít kiến thức về nội tiết. Buồn ngủ là do do tuyến tùng, một tuyến nội tiết nằm trong đầu, tiết ra một loại hormone tên là melatonin, chất này sẽ tác động tới các tế bào đích trong não và cơ thể, khiến các tế bào này giảm khả năng hoạt động. Nôm na là ép các tế bào này nghỉ, để dồn năng lượng cho hệ thống tiêu hóa, vốn đang rất cần năng lượng để tiêu hóa thức ăn thô. Melatonine sẽ khiến chúng ta buồn ngủ, giảm trương lực cơ, mí mắt trùng xuống.

Khi buồn ngủ chúng ta có nghĩ được không, có minh mẫn không?

Nếu thường xuyên nhận một liều lượng chất an thần như vậy, liệu có thông minh không

Bạn ăn tối, sau khi ăn, bạn nhận được một liều melatonin, mà đúng ra không phải nhận… Vài tiếng sau, khi bạn đi ngủ, bạn sẽ nhận được thêm một liều melatonin nữa..

Lý do phải cho cơ thể “uống thuốc” an thần, là hệ thống vệ sinh nội tạng không thể hoạt động tốt, khi cơ thể còn hoạt động nặng nhọc như tiêu hóa thức ăn thô, hoặc phải suy nghĩ , làm việc trí óc. Như hệ thống vệ sinh công cộng chỉ có thể làm việc vào ban đêm , khi không có ai đi lại trên đường hoặc rất ít người đi lại trên đường. Chúng ta chỉ cần hình dung Hà Nội hoặc Sài Gòn một ngày mà không được dọn vệ sinh? Rất nhiều thông tin rác mà chúng ta tiếp nhận trong ngày, khi ngủ cơ thể cần phải xử lý, cái nào cho vào đâu, cái nào lưu trữ, cái nào bỏ… rất nhiều chất độc tiếp nhận trong ngày qua thức ăn, qua không khí cần được xử lý, thanh lọc ( tại sao nước tiểu vào buổi sáng bao giờ cũng có màu đậm và rất khai?) ..

Chúng ta đã hiểu phần nào giá trị của giấc ngủ .. vậy hãy làm sao để mình có một giấc ngủ tốt hơn. Và bỏ ăn tối là một giải pháp rất hiệu quả.

Nếu bạn còn lo không ăn tối sẽ thiếu năng lượng, thì hãy suy nghĩ thêm… thứ nhất, tôi bỏ cả ăn sáng lẫn ăn tối, tôi vẫn sống và làm việc bình thường, thậm chí còn nhiều hơn nhiều người. Và rất nhiều người bỏ ăn tối, họ vẫn khỏe mạnh, thanh thoát, nước da sáng và hoạt động cả thể lực và trí tuệ đều hiệu quả.

Thứ nhì, nhiều người đã bỏ ăn sáng, thay vào đó ăn tối rất no. Sao không đổi lại, ăn sáng cho đầy đủ và bỏ ăn tối. Cùng một số lượng thức ăn thô được nạp vào, thay vì tích mỡ khi ăn tối muộn, sẽ được sử dụng ngay nếu được ăn vào sáng sớm, khiến cơ thể làm việc được hiệu quả hơn. Hãy ăn sáng cho đủ, và bạn sẽ không thiếu năng lượng để làm việc và nghỉ ngơi.

Kết thúc phần này, nếu bạn có thể tự đặt câu hỏi “ Ăn để làm gì, ngủ để làm gì”, và nghĩ thật kỹ câu trả lời, tự mình trả lời chứ đừng trả lời kiểu “ vì sách họ viết là phải thế”. Chỉ cần nghĩ kỹ, thế là thành công lớn.

Tiếp theo , tôi sẽ giải thích thêm về cơ chế “đói”, để chúng ta có thể bỏ ăn tối mà không bị đói cồn ruột. Về năng lượng thì bạn có thể yên tâm rồi, vì chúng ta sẽ vẫn có đủ năng lượng, bằng cách sử dụng nhiên liệu vào đúng lúc cần, và tiêu thụ năng lượng ít đi. Cái vướng sẽ là cơn đói.

Tại sao người ta lại đói?

Cũng ít khi chúng ta tự hỏi mình câu hỏi đó, cứ thấy đói là ăn cho hết đói.

Bạn sẽ nghĩ là tôi đang làm phức tạp hóa vấn đề đơn giản, đó là đói thì ăn chứ sao. Không phải vậy, chính vì chúng ta bỏ qua ý nghĩa, nguyên nhân, mà chỉ lo giải quyết cái hiện tượng, nên vấn đề không được giải quyết. Ví như người bị bệnh đau đầu, chỉ lo uống Paracetamol để cắt cơn đau, mà không chịu tìm hiểu do đâu mà đầu nó phải đau, và trị ở gốc, cái nguyên nhân gây ra đau.

Đói, tôi thấy đói, đó là một cảm giác… Ban đầu nó là một cảm giác đúng, báo hiệu cơ thể cần được bổ sung thức ăn, làm nhiên liệu cho việc tái tạo ra năng lượng và dưỡng chất cho các hoạt động của nó. Ban đầu là như vậy, ở trẻ em là như vậy..

Cơ chế nó là: Tùy thuộc vào loại thức ăn , tính toán thời gian cần thiết để chuyển hóa thức ăn thô thành năng lượng.
Tùy vào nhu cầu năng lượng, tính toán thời điểm cần bắt đầu tiếp nhận thức ăn.

Khi có dấu hiệu bắt đầu tiếp nhận thức ăn, ví dụ như theo thói quen tới giờ ăn, như mắt thấy thức ăn đã được chuẩn bị, như mũi ngửi thấy mùi thức ăn được nấu chín, cơ thể bắt đầu tiết ra các hóa chất cần thiết. tuyến nước bọt được chuẩn bị; axit HCL trong dạ dầy bắt đầu tiết ra, tuyến mật và tuyến tụy bắt đầu hoạt động, tiết ra mật, ra các enzim cần thiết, bộ máy tiêu hóa được khởi động từ từ….

Và nếu được ăn vào lúc này, người ta sẽ không có cảm giác đói…

Và nếu không được ăn vào lúc này… khi bộ máy tiêu hóa đã được kích hoạt… thì cảm giác đói sẽ xuất hiện. Nó càng mãnh liệt khi bộ máy được kích hoạt mạnh, chứ nó không phụ thuộc vào việc có được ăn thật hay không. Đói chỉ là phản ứng của cơ thể khi bộ máy tiêu hóa đã được kích hoạt mà không nhận được thức ăn – một phản xạ có điều kiện.

Chúng ta chắc có nhiều kinh nghiệm về việc không ăn mà không thấy đói… hoặc chỉ nghĩ tới ăn mà thấy đói … hoặc cồn cào ruột gan vì phải chờ ăn…. Điều đó nói lên rằng đói chỉ là hiện tượng, không phải bản chất. Và không phải cứ đói là thiếu năng lượng, mặc dù thiếu năng lượng thì sẽ đói.

Đây là một điểm khá tế nhị, vì một người cố tình lờ cơn đói khi thiếu năng lượng, sẽ làm cơ thể kiệt quệ và sinh bệnh. Còn chúng ta sẽ cắt cơn đói khi đó là tín hiệu giả, là khi bộ máy tiêu hóa được khởi động do thói quen ăn tối hàng ngày. Đây là hai việc hoàn toàn khác nhau. Nhịn đói là phản khoa học. Chúng ta sẽ không nhịn đói, thay vào đó, chúng ta đang tìm hiểu cơ chế của việc ăn, tiêu hóa, và từ đó có cách ăn đúng, đúng thức ăn, đúng thời điểm.

Sau khi đã hiểu cơ chế tạo ra cảm giác đói, đã hiểu những hệ quả của việc ăn tối, chúng ta sẽ làm sao để không phải ăn tối mà không bị đói. Việc đó hoàn toàn không khó.

Chúng ta có cái đầu… Ý thức quyết định mọi thứ

Nếu ý quyết là không ăn, ý nhắc cơ thể là tối sẽ không ăn…sẽ từ bỏ việc ăn tối. Nhắc càng rõ ràng, càng quyết tâm, thì tới giờ ăn tối thường lệ, cơ thể sẽ ngưng, sẽ giảm việc khởi động bộ máy tiêu hóa…. Nhất là axit HCL, chất cần thiết để tiêu hóa thức ăn thô trong dạ dày sẽ ngưng, hoặc giảm tiết ra.

Ngày đầu, bộ máy đã quen chạy hàng chục năm sẽ khó mà tuân lệnh ngay. Nó sẽ vẫn vận hành, và chúng ta sẽ đói. Cách tốt nhất để hủy hoại dạ dày, làm thủng dạ dày là “lờ” cơn đói, dùng ý chí áp bức cơ thể. HCL không có thức ăn thô để tạo phản ứng hóa học, nó sẽ tác động mạnh tới lớp “đờm” bảo vệ thành trong của dạ dày, và làm lớp này mòn đi nhanh chóng… trong điều kiện thông thường, lớp này sẽ thay hoàn toàn sau mỗi ba ngày… còn trong điều kiện bị lờ như thế, tôi nghĩ chúng sẽ phải thay chỉ trong một tới hai ngày… Vì lý do nào đó mà chúng không kịp tái tạo? thế thì sẽ loét dạ dày…. Đó là còn nhẹ… Đó mới chỉ nói về dạ dầy…

Ngày đầu, nó sẽ vận hành, và nó sẽ đói… chúng ta sẽ làm gì? Chỉ uống nước, và uống nước sạch , nước trắng… nó vừa làm loãng axit, vừa làm đầy dạ dầy , làm giảm việc gửi tín hiệu đói do dạ dầy rỗng….

Ngày thứ hai, bộ máy tiêu hóa sẽ giảm hoạt động so với ngày đầu, nó đã biết là bạn nói là bạn làm, tín hiệu bạn gửi nó trưa hôm qua là đúng. Bạn đã nói là bỏ ăn tối, và quả thực là tới bữa tối, nó chẳng nhận được loại thức ăn nào ngoài nước trắng.

Ngày thứ ba, nó sẽ giảm nữa… vì nó thấy là thay vì thức ăn, nó vẫn chỉ nhận được nước, và để tiêu hóa nước, thì nó không cần phải khởi động bộ máy phức tạp như vậy. Nó bắt đầu tin bạn, nói cách khác, bạn bắt đầu hòa nhập được với cơ thể nhiều hơn.

Ngày thứ tư, nó sẽ hầu như không khởi động…

Vài ngày sau, bạn sẽ thấy cảm giác yên bình, sung sướng khôn tả của việc không ăn tối..
Đã thành công?

Không, chưa đâu, chúng ta còn phải ăn sáng cho tốt hơn để có năng lượng trong ngày lao động
Chúng ta phải tiết kiệm năng lượng trong sinh hoạt….

Đó là một vấn đề khác, tôi sẽ trình bày ở một lần nào đó, chỉ biết rằng, nếu làm được tốt, thì ăn một bữa là đủ. Các học trò của Đức Phật ngày xưa cũng chỉ ăn một bữa… và không ăn quá ngọ…” vị ấy chỉ ăn ngày một bữa, từ bỏ ăn phi thời, không ăn quá ngọ”

Chúng ta còn nhiều việc phải quan tâm, chưa biết cách bảo vệ cơ thể khỏi việc lãng phí năng lượng, thì việc chỉ bỏ ăn tối và ăn tốt hơn vào buổi sáng là hoàn toàn đủ….Hãy ăn ngày hai bữa sáng và trưa, đặc biệt để ý tới bữa sáng…

Tóm tắt lại thế này:
Bỏ được ăn tối thì sẽ khỏe và đầu óc minh mẫn hơn, bỏ được là tốt Muốn bỏ được thì ngoài quyết tâm, phải có hiểu biết Đừng sợ thiếu năng lượng Dùng nước sạch thay thức ăn vào bữa tối ở những ngày đầu Tác ý sau giờ ăn trưa, là tối sẽ không ăn. Điều này rất quan trọng, không tác ý trước thì sẽ rất đói. Thành công rồi thì đừng ăn lại…từ bỏ là như vậy, nếu ăn lại thì sẽ khó mà bắt cơ thể nghe theo. “Con người ta tồn tại được là nhờ thức ăn….”

Ngày 2/5/2011
Trương Hồng Hạnh

Nguồn trích dẫn: Facebook Hạnh Trương.

Friday, December 19, 2014

Chữa bệnh bằng Thiền Quán


Hiện nay, mặc dù khoa học công nghệ y học tiên tiến hiện đại, nhiều phương pháp chữa bệnh mới và nhiều loại thuốc men được phát minh. Nhưng những căn bệnh hiểm nghèo vẫn duy trì và khó chữa trị dứt điểm, đặc biệt là căn bệnh ung thư ở Việt Nam ngày càng tăng. Nếu căn bệnh thế kỷ này có thể chữa được với chi phí bằng nhiều tiền hoặc rất nhiều tiền thì thế giới đã không mất đi sớm một Steve Jobs đầy tài năng và giàu có, ông chủ sáng lập của tập đoàn công nghệ nổi tiếng thế giới – Apple Inc. Đại đa số dân nghèo Việt Nam hoặc ở đâu trên thế giới khi bị phát hiện ung thư thì đều coi như bản án tử hình đã được tuyên cho mình. Vì rất ít người có thể bỏ ra hàng trăm ngàn hoặc hàng triệu đô-la Mỹ để lấp vào chi phí điều trị cả ở trong nước hay ra nước ngoài. Đặc biệt trong giai đoạn mà môi sinh ô nhiễm, thức ăn thức uống độc hại lan tràn thì ngay cả bản thân mình cũng chuẩn bị sẵn cho tình huống bản thân có thể mang vào và dính líu. Đã từ sớm mình đã tìm hiểu cách phòng ngừa bằng việc sưu tập các tài liệu y học, vấn đề thực dưỡng, tư duy tâm lý khi những người thân và bạn bè khắp nơi gặp phải. Nhưng có qua thì sẽ có lại, gặp bệnh hiểm nghèo thì coi như nghiệp bất thiện đến hồi cho quả, trời kêu ai nấy dạ! Quy luật tự nhiên của đời người là Sinh-Lão-Bệnh-Tử, bệnh tật thì có nhiều nguyên nhân, trong đó có 4 nguyên nhân chính: bệnh do thời tiết, bệnh do vật thực, bệnh do tâm, bệnh do nghiệp. Bệnh do thời tiết thì khắc phục bảo vệ cơ thể bằng cách phòng lạnh chống nóng không được chủ quan coi thường và y khoa; Bệnh do vật thực thì cũng có cách phòng ngừa bằng tiết chế, thực dưỡng, y khoa can thiệp; Bệnh do tâm thì có môi trường giáo dục, tư vấn tâm lý, môi trường tôn giáo hay tu tập tâm linh khắc phục, nếu thấy thân tâm mệt mỏi thì đừng có sân hận, nếu tham đắm mê muội thì đừng có tham lam vơ vét,…; Còn bệnh do nghiệp thì khỏi phải bận tâm, nhân quả ai làm nấy chịu, nếu thấy chưa đến thời vận thì “đức năng thắng số” vớt vát, thánh nhân “thất thập cổ lai hy” ra đi nhẹ nhàng đúng thời vận, mặt không ngoảnh lại, tay không nắm giữ!
Vì có như lý tác ý một cơ thể khỏe mạnh khi đang còn nhiều tuổi thọ để thực tập con đường đoạn tận phiền não khổ đau, một người với tâm lý không muốn sự can thiệp mổ xẻ tốn kém và có thiện tâm trong sạch muốn tinh tấn thực tập chánh niệm sớm đoạn tận phiền não, nghĩ rằng đây là cơ hội của “tinh tấn ba-la-mật” vô tình gặp “tinh tấn giác chi” thì người đó có thể tự chữa bệnh bằng thiền Quán, hay còn gọi là thiền Tuệ, thiền Minh Sát (Vipassanā Bhāvanā). Trong Tam Tạng Kinh Điển Pāḷi, bộ Kinh Tương Ưng, có các bài Kinh (3 bài) nói về trường hợp các bậc Đại Trưởng lão ngày xưa và ngay cả Đức Phật cũng đã tự chữa khỏi căn bệnh khi nghe tụng đọc lại bài Kinh về Thất Giác Chi và duy trì Niệm được liên tục lên các cảm thọ của cơn bệnh. Đây cũng là lợi ích không ngờ của việc công phu tụng kinh trong Đạo Phật:

PTS: S, IV, 79

Gilānasuttaṃ

Evaṃ me sutaṃ. Ekaṃ samayaṃ bhagavā rājagahe viharati veluvane kalandakanivāpe. Tena kho pana samayena āyasmā mahākassapo pipphaliguhāyaṃ [Pippali - machasaṃ] viharati ābādhiko dukkhito bāḷhagilāno. Atha kho bhagavā sāyanhasamayaṃ paṭisallanā vuṭṭhito yenāyasmā mahākassapo tenupasaṅkami. Upasaṅkamitvā paññatena āsane nisīdi. Nisajja kho bhagavā āyasmantaṃ mahākassapaṃ etadavoca: "kacci te kassapa, khamanīyaṃ? Kacci yāpanīyaṃ? Kacci dukkhā vedanā? Paṭikkamanti no abhikkamanti? Paṭikkamosānaṃ paññāyati no abhikkamo?Ti na me bhante, khamanīyaṃ. Na yāpanīyaṃ bāḷhā me dukkhā vedanā abhikkamanti, no paṭikkamanti. Abhikkamosānaṃ paññāyati, no paṭikkamo"ti.
"Sattime kassapa bojjhaṅgā mayā sammadakkhātā bhāvitā bahulīkatā abhiññāya sambodhāya nibbāṇaya saṃvattanti. Katame satta: satisambojjhaṅgo kho kassapa, mayā sammadakkhāto bhāvito bahulīkato. Abhiññāya sambodhāya nibbānāya saṃvattati. Dhammavicayasambojjhaṅgo kho kassapa, mayā sammadakkhāto bhāvito bahulīkato. Abhiññāya sambodhāya nibbānāya saṃvattati. Viriyasambojjhaṅgo kho kassapa, mayā sammadakkhāto bhāvito bahulīkato. Abhiññāya sambodhāya nibbānāya saṃvattati. Pītisambojjhaṅgo kho kassapa, mayā sammadakkhāto bhāvito bahulīkato. Abhiññāya sambodhāya nibbānāya saṃvattati. Passaddhisambojjhaṅgo kho kassapa, mayā sammadakkhāto bhāvito bahulīkato. Abhiññāya sambodhāya nibbānāya saṃvattati. Samādhisambojjhaṅgo kho kassapa, mayā sammadakkhāto bhāvito bahulīkato. Abhiññāya sambodhāya nibbānāya saṃvattati. Upekhāsambojjhaṅgo kho kassapa, mayā sammadakkhāto bhāvito bahulīkato. Abhiññāya sambodhāya nibbānāya saṃvattati. Ime kho kassapa, satta bojjhaṅgā mayā sammadakkhānā bhāvitā bahulīkatā abhiññāya sambodhāya nibbānāya saṃvattantīti. Taggha bhagava [Bhagavā - machasaṃ, syā], bojjhaṅgā, taggha sugata, bojjhaṅgāti.
Idamavoca bhagavā. Attamano āyasmā mahākassapo bhagavato bhāsitaṃ abhinandi. Vuṭṭhāhi [Vuṭṭhahi - machasaṃ, syā] cāyasmā mahākassapo tamhā ābādhā. Tathā pahīno ca āyasmato mahākassapassa so ābādho ahosīti.
(Paṭhamagilānasutta,Mahāvaggasamyutta, Samyuttanikāya)

Kinh Bệnh (1)

Như vầy tôi nghe.
Một thời Thế Tôn trú ở Vương Xá, rừng Trúc Lâm, tại chỗ nuôi dưỡng các con sóc.
Lúc bấy giờ, Tôn giả Mahà Kassapa trú ở hang Pipphalì, bị bệnh, khổ đau, bị trọng bệnh.
Rồi Thế Tôn, vào buổi chiều, từ Thiền tịnh đứng dậy, đi đến Tôn giả Mahà Kassapa; sau khi đến, ngồi xuống trên chỗ đã soạn sẵn.
Ngồi xuống, Thế Tôn nói với Tôn giả Mahà Kassapa :
- Này Kassapa, Ông có kham nhẫn được chăng? Ông có chịu đựng được chăng? Có phải khổ thọ giảm thiểu, không có tăng trưởng? Có phải có triệu chứng giảm thiểu, không có tăng trưởng?
- Bạch Thế Tôn, con không thể kham nhẫn, con không thể chịu đựng. Khổ thọ kịch liệt tăng trưởng nơi con, không có giảm thiểu. Có triệu chứng tăng trưởng, không có giảm thiểu.
- Này Kassapa, bảy giác chi này do Ta chơn chánh thuyết giảng, được tu tập, được làm cho sung mãn, đưa đến thắng trí, giác ngộ, Niết-bàn. Thế nào là bảy? Niệm giác chi, này Kassapa, do Ta chơn chánh thuyết giảng, được tu tập, được làm cho sung mãn, đưa đến thắng trí, giác ngộ, Niết-bàn... Xả giác chi, này Kassapa, do Ta chơn chánh thuyết giảng, được tu tập, được làm cho sung mãn, đưa đến thắng trí, giác ngộ, Niết-bàn. Bảy giác chi này, này Kassapa, do Ta chơn chánh thuyết giảng, được tu tập, được làm cho sung mãn, đưa đến thắng trí, giác ngộ, Niết-bàn.
- Thật vậy, bạch Thế Tôn, chúng là giác chi. Thật vậy, bạch Thiện Thệ, chúng là giác chi.
Thế Tôn thuyết như vậy, Tôn giả Mahà Kassapa hoan hỷ tín thọ lời Thế Tôn dạy. Và Tôn giả Mahà Kassapa được thoát khỏi bệnh ấy. Bệnh ấy của Tôn giả Mahà Kassapa được đoạn tận như vậy.
(Kinh Bệnh I, Phẩm Về Bệnh, Tương Ưng Giác Chi, Thiên Đại Phẩm, Tương Ưng Bộ - HT. Minh Châu dịch Việt)

Gilana Sutta I: Ill
translated from the Pali by Thanissaro Bhikkhu © 1997

I have heard that on one occasion the Blessed One was staying in Rajagaha in the Bamboo Grove, the Squirrels' Sanctuary. And on that occasion Ven. Maha Kassapa was staying in the Pepper Tree Cave, diseased, in pain, severely ill. Then the Blessed One, in the late afternoon, left his seclusion and went to where Ven. Maha Kassapa was staying. On arrival, he sat down on a prepared seat and said to Ven. Maha Kassapa, "I hope you are getting better, Kassapa. I hope you are comfortable. I hope that your pains are lessening and not increasing. I hope that there are signs of their lessening, and not of their increasing."
"I am not getting better, lord. I am not comfortable. My extreme pains are increasing, not lessening. There are signs of their increasing, and not of their lessening."
"Kassapa, these seven factors for Awakening rightly taught by me, when developed and pursued, lead to direct knowledge, to self-Awakening, to Unbinding. Which seven?
"Mindfulness as a factor for Awakening rightly taught by me, when developed and pursued, leads to direct knowledge, to self-Awakening, to Unbinding.
"Analysis of qualities as a factor for Awakening, rightly taught by me, when developed and pursued, leads to direct knowledge, to self-Awakening, to Unbinding.
"Persistence as a factor for Awakening...
"Rapture as a factor for Awakening...
"Serenity as a factor for Awakening...
"Concentration as a factor for Awakening...
"Equanimity as a factor for Awakening rightly taught by me, when developed and pursued, leads to direct knowledge, to self-Awakening, to Unbinding.
"Kassapa, these are the seven factors for Awakening rightly taught by me that — when developed and pursued — lead to direct knowledge, to self-Awakening, to Unbinding."
"They are indeed factors for Awakening, O Blessed One. They are indeed factors for Awakening, O One Well-Gone."
That is what the Blessed One said. Gratified, Ven. Maha Kassapa delighted in the Blessed One's words. And Ven. Maha Kassapa recovered from his disease. That was how Ven. Maha Kassapa's disease was abandoned.
[Source: "Gilana Sutta: Ill" (SN 46.14), translated from the Pali by Thanissaro Bhikkhu. Access to Insight (Legacy Edition), 30 November 2013, http://www.accesstoinsight.org/tipitaka/sn/sn46/sn46.014.than.html]

*** Ngài thiền sư Sayādaw Mahāsi có kể lại nhiều trường hợp các thiền sinh của mình đã tự khỏi bệnh sau quá trình tu tập thiền Quán nhờ duy trì pháp Niệm không gián đoạn suốt cả ngày lẫn đêm.
Phương pháp Tây y nói rằng: Nếu những tiểu vi sinh tốt (tiểu thể tốt) với sự hỗ trợ của thuốc men mà chiến thắng những tiểu vi sinh xấu (vi khuẩn, vi rút,…) bằng cách tiêu diệt chúng, thời sẽ có sự bình phục. Cũng vậy, người ta có thể nói: Chứng bệnh được chữa khỏi bởi vì các Sắc xấu (Du-rūpa) biến mất, hay bị thay thế sau khi bị Sắc tốt (Su-rūpa) tẩy trừ qua pháp Niệm nói riêng và pháp Thất Giác Chi nói chung. “Niệm giác chi, này Kassapa, do Ta chơn chánh thuyết giảng, được tu tập, được làm cho sung mãn, đưa đến thắng trí, giác ngộ, Niết-bàn”. Niết-bàn là sự chấm dứt tất cả ô nhiễm, tất cả mọi khổ đau. Ở đây pháp Niệm được duy trì liên tục, không gián đoạn vào các cảm thọ khổ, và thân sắc,… sẽ tạo nên những Sắc tốt (Rūpa-ja-citta) sẽ tẩy trừ và thay thế Sắc xấu để đưa đến sự chấm dứt khổ đau, tức căn bệnh được đẩy lùi, các tế bào bệnh bị loại trừ! Niệm Giác Chi được ưu tiên đầu tiên trong tu tập tâm và phát triển tâm sung mãn vì có bài Kinh Tứ Niệm Xứ đã hướng dẫn rõ ràng “Ekamaggo” và Niệm có chức năng làm quân bình và phát triển đồng đều Ngũ Căn, Ngữ Lực. Niệm làm cho Tín và Tuệ tăng trưởng đồng đều, Tấn và Định cũng như vậy. Ở đất nước mà phương pháp tu tập và hành trì thiền tập Tứ Niệm Xứ, Thất Giác Chi còn thịnh hành và mọi tầng lớp người dân hưởng ứng như xứ Myanmar, thì ngoài lợi ích mang lại sức khỏe cộng đồng, công tác thiện nguyện và tăng trưởng nghiệp phước thiện lành, họ còn là đất nước được tiếng là rộng lượng nhất thế giới do Quỹ Hỗ Trợ Từ Thiện công bố!
Và pháp Niệm Giác Chi “coi ngó” các cảm thọ sinh diệt do bệnh tật, u nang,… là công phu chính trong cuộc đời phát triển tâm linh của “Bậc Trí”!
**TP. PA**